<script>
(function(i,s,o,g,r,a,m){i['GoogleAnalyticsObject']=r;i[r]=i[r]||function(){
(i[r].q=i[r].q||[]).push(arguments)},i[r].l=1*new Date();a=s.createElement(o),
m=s.getElementsByTagName(o)[0];a.async=1;a.src=g;m.parentNode.insertBefore(a,m)
})(window,document,'script','//www.google-analytics.com/analytics.js','ga');
ga('create', 'UA-41253914-1', 'noithatminhphat.vn');
ga('send', 'pageview');
</script>
Dù người ta có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ
Translate
Monday, May 27, 2013
Bí quyết hẹn hò cho người công giáo
1. Hãy cởi mở, đừng thất vọng. Nếu bạn vẫn độc thân, hãy biết rằng bạn trai/bạn gái là tặng phẩm chứ không là thứ bạn có thể thúc ép hoặc “muốn là được”. Hãy đặt Thiên Chúa ở vị trí ưu tiên trong cuộc đời bạn, đầu tư mối quan hệ sâu sắc với Ngài và với tha nhân, nhưng vẫn sống CỞI MỞ. Cởi mở với bất cứ ai mà Ngài đặt trên đường đời của bạn, dù là một người hoặc một cộng đoàn tôn giáo.
2. Hãy biết ơn, đừng ám ảnh. Yêu là chấp nhận mọi thứ một cách vô điều kiện… và tạ ơn Chúa về tặng phẩm đó! Chúng ta có thể nói rằng sự vô tội nội tâm (nghĩa là công chính trong ý định) khi trao đổi tặng phẩm khi chấp nhận lẫn nhau theo cách phù hợp với chính bản chất của tặng phẩm. Theo cách này, tặng phẩm lẫn nhau tạo nên sự đồng cảm lẫn nhau. Cho nên đó là vấn đề của việc “tiếp nhận” người khác và “tiếp nhận” anh ta hoặc chị ta vì mối quan hệ hỗ tương, như St 2, 23-25 nói tới, người nam và người nữ trở thành tặng phẩm của nhau, qua toàn bộ chân lý và chứng cớ của cơ thể là nam tính và nữ tính (Thần học Cơ thể 17, 3).
3. Giới tính dẫn tới việc làm cha mẹ. Janet Smith nói rằng chúng ta nên có loại “xăm mình” này. Nếu bạn có nó khi bạn chưa sẵn sàng làm cha/mẹ oặc sẵn sàng làm tặng phẩm của chính mình, thì nó sẽ đầu độc mối quan hệ của bạn. Hãy tập trung vào việc học cách yêu thương người khác khi đang hẹn hò tìm hiểu nhau.
4. Học cách yêu thương. Bạn không thể yêu người mà bạn không biết. Bạn càng yêu người khác thì bạn càng muốn biết người đó. Bạn càng biết người đó thì bạn càng muốn yêu người đó.
5. Nhờ hỗ trợ. Một linh mục, một tu sĩ, một cặp vợ chồng khác hoặc một nhóm các cặp vợ chồng là những khí cụ hỗ trợ tốt để học cách hiểu lẫn nhau, chứ không “ăn tươi nuốt sống nhau”, học cách cân bằng nhau và sống chung.
6. Học cách cầu nguyện với nhau. Cũng như các tu sĩ, người kết hôn cũng khấn giữ đức vâng lời… nhưng chỉ khấn hứa với nhau: “Chung thủy với nhau, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe…”. Hãy cố gắng cầu nguyện chung và chia sẻ đời sống tâm linh với nhau.
7. Tìm điểm chung. Hãy tìm ra điểm chung qua một nhóm người, và cùng nhau khám phá cuộc sống.
8. Dành thời gian cho nhau. Hãy cố gắng dành thời gian cho nhau đủ mức, học cách đối thoại, cởi mở, chân thành, tận hưởng nhau, vui đùa với nhau. Hãy dành mỗi tuần một buổi tối để gặp nhau: Đi dạo, xem phim, uống cà-phê,… để tâm sự vui buồn với nhau.
9. Khoảng trống và các Bí tích. Chúng ta không thể cho người khác nếu chúng ta không thể sống những giây phút một mình. Đừng lảng tránh những phút cô tịch, mà hãy lấp đầy khoảng trống đó bằng các bí tích.
10. Hãy kiên nhẫn. Hẹn hò là chờ đợi… nhưng chờ đợi với trải nghiệm Kinh thánh và cách Thiên Chúa phát triển chúng ta. Hãy học cách tận hưởng điều đó!
noithatminhphat.vn
Friday, May 24, 2013
Độc thân à, hãy cứ kiêu hãnh đi ^_^
Mà độc thân, có gì to tát lắm đâu? Miễn là không cô độc, miễn là vẫn được yêu thương, miễn là lúc buồn có người để gọi đi café, lúc vui có nơi để cùng cười, cùng hét,...
Có thể, nhiều lúc bỗng nhiên thèm lắm một cái ôm, rồi thèm thêm cả những cái xiết tay ngọt ngào trên phố. Thêm nhiều lúc đỏ mắt tự hỏi xem nụ hôn đầu sau này có bối rối? Rồi nguệch ngoạc vẽ ảnh của người yêu tương lai trong hình dung và tự cười mình.
Tags:ghe hop |
tham chai san|
tu giam doc
Tối thứ Bảy bạn nằm nhà xem phim?
Valentine mua chocolate về tự nhấm nháp?
Ngày lễ tay chẳng cầm hoa, túi cũng không mang quà. Buổi tối, nếu ra đường, cũng chỉ để tụ tập cùng hội bạn đang chờ mũi tên từ thần Cupid, rồi ghen tị với những đôi yêu nhau.
Ừ, bạn độc thân!
Mà độc thân, có gì to tát lắm đâu? Miễn là không cô độc, miễn là vẫn được yêu thương. Miễn là lúc buồn có người để gọi đi café, lúc vui có nơi để cùng cười, cùng hét, lúc muốn nhấm nháp cô đơn thì chẳng cần đi đâu cả. Một mình mà!
Ừ nhỉ, thì có sao đâu nếu vẫn còn độc thân?
Có thể, lúc ra ngoài sẽ chẳng ai nhắc nhở quan tâm, cũng chẳng ai dặn dò, ngó ngang ngó dọc, nhưng được thoải mái phóng xe đến những nơi mình muốn, được lang thang bất kể mọi nơi, được ngồi sau xe bất kì ai và kết bạn với những người mình thích. Đấy, có sao đâu?
Có thể, mùa đông không có người dặn phải quàng khăn, trời mưa không có ai đưa ô đến cả. Lúc ốm đau cũng nén tủi thân tự mua thuốc uống, những lúc mệt lòng cũng tự học cách đứng lên.
Ừ thì, cũng bởi độc thân, bởi chưa có ai để ý đến. Nhưng mấy ai ở cạnh đến hết được cuộc đời nhau, mấy ai chăm sóc cho nhau được từng giờ từng phút. Học cách yêu lấy bản thân mình, rồi tự chăm lo cho mình thật tốt, thì mới được yêu!
Có thể, nhiều lúc bỗng nhiên thèm lắm một cái ôm, rồi thèm thêm cả những cái xiết tay ngọt ngào trên phố. Thêm nhiều lúc đỏ mắt tự hỏi xem nụ hôn đầu sau này có bối rối? Rồi nguệch ngoạc vẽ ảnh của người yêu tương lai trong hình dung và tự cười mình.
Có thể, nhiều lúc cũng muốn được chơi trò yêu đương. Một người ngồi yên, một người chăm chú dỗ. Một người tựa vào vai một người kia và nhắm mắt. Rồi một người khóc, một người nước mắt lại ướt tay. Một người đọc hạnh phúc trong mắt người kia, hỏi có yêu nhau nhiều không rồi vòng tay ôm thật chặt. Một người, có một người, là thành chuyện tình yêu. Ta một mình, ta có chuyện độc thân kiêu hãnh. Ừ, có sao đâu!
Cũng chỉ là hạnh phúc tắc đường nên đến sau, chỉ là muộn yêu hơn người ta một chút, chỉ là được sống tự do thêm nhiều nhiều chút, không tốt hay sao?
Chỉ là định mệnh muốn ta sống tốt với bản thân nhiều hơn, muốn mình sống mà không cần dựa dẫm. Muốn kí ức yêu thương của mình không cần phải bôi đen hay gạt bỏ dù chỉ là một tí tẹo nước mắt. Vì đã có tổn thương đâu, cần gì!
Chỉ là cuộc sống muốn mình chậm lại một thời gian, để nguôi những điều đã qua mà chuẩn bị cho hạnh phúc trong tương lai thật tốt! Những kẻ độc thân giữa chặng nghỉ của quá khứ và ngày mai, lo gì nhiều, niềm vui đang ở phía trước! Có ai độc thân mãi bao giờ!
Còn độc thân, hãy cứ kiêu hãnh đi!
Vì sao ư? Vì khối kẻ mang tình yêu còn đang thầm tị nạnh với cái đầu không lo nghĩ đến chuyện chia tay, với trái tim trong veo đang chờ một thứ tình cảm tốt đẹp ở phía trước, chứ không có mệt mỏi và sầu lo.
Vì độc thân khiến đầu óc bạn có thể nhởn nhơ bay theo gió theo mây, có thể điên điên khùng khùng theo cách riêng của chính bạn mà chẳng lo ai trách móc và chẳng phải cố thay đổi vì ai đó cứ muốn làm bạn phát điên!
Vì chuyện hai người có thể không vui, nhưng chuyện độc thân chắc chắn sẽ không buồn đâu...!
(kenh14.vn)
Hãy để quá khứ ra đi
Sống như là đọc một cuốn sách, cần phải biết lật sang một trang mới khi cần thiết…
Cho những ai đã từng yêu, đang nhớ người cũ và sẽ còn nhớ họ
Tình duyên mà, đâu phải muốn là được, phải không? Khi con tim đã mách bảo, thì dù lí trí có cố gắng đến mấy, cũng trở nên lù mờ và mộng mị. Nó như một thứ gì đó đầy ma lực, làm con người ta mê muội. Tình duyên mà, đâu phải ai cũng may mắn tìm thấy nhau sau bao ngày dài đợi chờ và nhớ mong?
Vậy nên khi cơn mơ còn đang dang dở, khi tình vẫn còn đang đương nồng, đôi lứa lại phải chia lìa, vì lý do này hay lý do khác, thì đó cũng là một nỗi buồn. Nó không đau đớn tột cùng như mất đi một người thân nào đó, cũng không phải chỉ là nỗi buồn vu vơ chợt đến rồi chợt đi, nó là một thứ gì đó, lạ lắm. Người còn đó, mà tình không còn. Lòng còn đó, mà không dám tới nói vài câu, dù chỉ là những lời hỏi thăm.
Bạn ạ, cuộc tình đã qua, đó như là một câu chuyện của quá khứ, xin hãy gác nó lại, tạm mỉm cười với những gì của hiện tại. Bởi quá khứ, luôn là thứ không bao giờ có thể với đến, kéo đến, hay thay đổi. Quá khứ vẫn mãi chỉ là quá khứ, và con người ta, mỗi lần nhắc đến quá khứ, thường lại tiếc nuối nhiều hơn là thở phào nhẹ nhõm.
Nếu còn mãi vương vấn quá khứ, con tim sẽ không thể nào chịu đón nhận một con người khác để thay thế, lấp đầy khoảng trống hiện tại. Biết đâu đó sẽ là một người tốt hơn thì sao? Bạn đâu có dám chắc bạn đã từng yêu một người tốt nhất trên thế gian này, phải không .
Và bạn ơi, hãy yêu quý lấy bản thân mình. Dù bạn không phải là là một con người hoàn hảo, nhưng bạn lại là một người tuyệt vời trong mắt bạn bè, trong mắt tớ, trong mắt một ai đó chẳng hạn . Bạn là chính bạn, không ai khác, đó chính là món quà lớn nhất của tạo hóa rồi đấy, biết không :x. Với mình, không nên nghĩ lại việc sẽ quay lại với người cũ. Mình từng đọc đâu đó, rằng "Quá khứ rồi sẽ lặp lại, bởi đó là bản tính của con người".
Việc quay lại với nhau, phải cần một sự tha thứ rất lớn, một lí trí sáng suốt vô cùng để quên đi những thứ đã từng xảy ra, những lỗi lầm và những nỗi đau đã gây ra cho nhau. Còn không? Hai bạn sẽ lại kết thúc như chính lần đầu hai người quyết định đi đến kết thúc của một mối quan hệ!
Mình đã từng đọc được câu này ở lời mở đầu của một cuốn sách: “Sống như là đọc một cuốn sách, cần phải biết lật sang một trang mới khi cần thiết…” và mình thấy nó hoàn toàn đúng với cách sống của mình. Mình luôn nghĩ, quá khứ luôn tốt đẹp, hãy cố gắng giữ gìn nó, nhưng giữ gìn không có nghĩa là van xin nó ở lại bên minh, Nếu đã đến lúc quá khứ phải trở vào đúng vị trí trong quá khứ, thì nên để nó ra đi.
Tags:ghe giam doc | ban lam viec| hoi truong
Thursday, May 23, 2013
Khi yêu
Khi bạn yêu có nghĩa bạn đã tôn trọng tiếng nói của con tim. Dẫu tình yêu
đó không thể nhìn thấy bằng mắt, sờ được bằng tay, nghe được bằng tai,
ngửi được bằng mũi…Không quan trọng, điều duy nhất bạn quan tâm là bạn
có cảm nhận được bằng trái tim không? Vậy đủ rồi!
Bạn đừng nói hối tiếc khi yêu ai. Dẫu tình yêu đó vẫn còn hay đã hết, dẫu đẹp như truyện cổ tích hay khổ đau như trong những bộ phim Hàn. Bạn đã yêu một người dù sau đó người ta tốt đẹp hay trở lên xấu xa, một người đẹp như mộng hay xấu xí….bạn cũng đừng nói hối tiếc. Vì đó là từ không có trong tình yêu, đó là sự lựa chọn của trái tim ở một thời điểm nào đó, bản thân nó cũng không ý thức được tại sao nó chọn trái tim kia. Nó chọn ngẫu nhiên khi một trái tim khác làm nó rung động…Nói hối tiếc tức thừa nhận mình sai, có thể lắm chứ. Nhưng thử hỏi đã khi nào khối óc điều khiển được con tim? Vì thế làm gì có sai hay đúng trong tình yêu để bạn phải hối tiếc!
Giá trị của từng người. Có rất nhiều người đi qua cuộc sống của bạn, nhiều người ở lại, có người trở lại, có người chỉ qua có một lần. Tình yêu cũng vậy, có rất ít ai chỉ có một lần yêu, một lần trái tim rung động. Tình yêu có thể có nhiều nhưng có lẽ đây là thứ duy nhất ngươi ta không thể sở hữu nhiều hơn một trong cùng một thời điểm, bởi như vậy sẽ không có gì!
Có nhiều người từng là tình yêu của bạn, từng là hạnh phúc của bạn. Không ai muốn phải chia tay, phải xa rời một tình yêu nhưng nếu điều đó có đến cũng không phải mọi thứ đã sụp đổ, mọi thứ đã hết. Dù phải xa rời vì bất cứ lý do gì, lỗi lầm thuộc về ai, ai đau hơn ai thì đều đau cả, khó cân đo, phân giải rạch ròi lắm! Hờn giận để làm gì, căm ghét để làm chi? Có thể lấy lại được đâu! Sao không cảm ơn nhau vì đã mang lại cho nhau những tháng ngày hạnh phúc, còn nếu là khổ đau điều đó cũng giúp mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn và trân trọng hơn những hạnh phúc sau này! Ai đi qua đời bạn cũng để lại dấu chân chỉ là rõ nét hay mờ nhạt, ai đã là tình yêu của bạn cũng như vậy. Mỗi người có giá trị riêng của mình, bạn nên nghĩ thế.
Đừng coi tình yêu là gánh nặng. Có thể ai đó nghĩ rằng, họ chưa từng bao giờ nghĩ như vậy, nhưng thực tế thì rất nhiều người nghĩ thế. Nếu tình yêu chưa đủ lớn có thể nó sẽ là gánh nặng vào một lúc nào đó, bởi tình yêu luôn là một phần của cuộc sống vì vậy nó cũng chịu những tác động dù muốn hay không từ đó. Bạn đã từng yêu một người nhưng gia đình họ quá nghèo, nghèo đến nỗi không đủ tiền để làm một đám cưới. Bạn đã thấy nặng chưa? Nếu tiếp tục, vì bạn yêu họ bạn sẽ phải yêu cả gia đình họ nên bạn sẽ phải lo cho cả gia đình ấy, không phải nặng mà rất nặng đúng không? Nếu coi tình yêu là gánh nặng lúc này có thể bạn sẽ buông..Bạn yêu một người lúc người ấy còn vô cùng đẹp nhưng một tai nạn khiến họ biến dạng khuôn mặt của mình! Bạn thấy nặng không? Bạn còn tiếp tục được bao lâu?…Còn nhiều ví dụ như thế, còn nhiều ví dụ khi tình yêu trở thành gánh nặng. Nếu hôm nay bạn coi tình yêu là gánh nặng, một ngày nào đó bạn có thể là gánh nặng trong tình yêu của một người!
Đừng ra điều kiện. Nếu đó chỉ bài “test” để một nửa của bạn lỗ lực phấn đấu hơn trong cuộc sống may ra còn có thể chấp nhận với một điều kiện là nửa kia hiểu rằng, dù không đạt được thì nửa còn lại vẫn yêu. Nhưng nếu thực phải làm gì đó mới được yêu thì không còn là tình yêu nữa rồi. Anh phải có nhà ở…em mới yêu anh, anh phải có xe em mới hẹn hò, vậy những người chưa có nhà, không có xe sẽ không có tình yêu. Nếu lấy anh em phải ở nhà…phải thế này, phải thế kia..vv để được yêu phải kèm những điều kiện vốn không thuộc phạm trù của tình yêu thật vô lý nhường nào. Chủ quan tôi luôn tự hỏi, lý do gì để người ta ra những điều kiện như vậy? Vậy bạn đang yêu một cái nhà, một cái xe, một người ở nhà giúp bạn lo việc chợ, một cái máy đẻ…hay một thứ gì khác? Tình yêu luôn luôn không có điều kiện đi kèm. Nó chỉ có sự tôn trọng, sự thỏa thuận khi người ta đã yêu nhau và thực tế có rất nhiều cách để khiến một nửa của mình trở nên đẹp hơn, hoàn hảo hơn theo ý mình muốn mà không cần bất kỳ điều kiện nào!
Yêu không có nghĩa bạn phải được đáp lại, yêu không có nghĩa bạn được sở hữu một cái gì đó, yêu không có nghĩa bạn sẽ chắc chắn có được hạnh phúc, bởi yêu đôi khi có cả những khổ đau! Nhưng với tôi tất cả điều đó không quan trọng, dù thế nào tôi vẫn yêu! Tags:ban ghe an | ban ghe hoc sinh | ban lam viec
Bạn đừng nói hối tiếc khi yêu ai. Dẫu tình yêu đó vẫn còn hay đã hết, dẫu đẹp như truyện cổ tích hay khổ đau như trong những bộ phim Hàn. Bạn đã yêu một người dù sau đó người ta tốt đẹp hay trở lên xấu xa, một người đẹp như mộng hay xấu xí….bạn cũng đừng nói hối tiếc. Vì đó là từ không có trong tình yêu, đó là sự lựa chọn của trái tim ở một thời điểm nào đó, bản thân nó cũng không ý thức được tại sao nó chọn trái tim kia. Nó chọn ngẫu nhiên khi một trái tim khác làm nó rung động…Nói hối tiếc tức thừa nhận mình sai, có thể lắm chứ. Nhưng thử hỏi đã khi nào khối óc điều khiển được con tim? Vì thế làm gì có sai hay đúng trong tình yêu để bạn phải hối tiếc!
Giá trị của từng người. Có rất nhiều người đi qua cuộc sống của bạn, nhiều người ở lại, có người trở lại, có người chỉ qua có một lần. Tình yêu cũng vậy, có rất ít ai chỉ có một lần yêu, một lần trái tim rung động. Tình yêu có thể có nhiều nhưng có lẽ đây là thứ duy nhất ngươi ta không thể sở hữu nhiều hơn một trong cùng một thời điểm, bởi như vậy sẽ không có gì!
Có nhiều người từng là tình yêu của bạn, từng là hạnh phúc của bạn. Không ai muốn phải chia tay, phải xa rời một tình yêu nhưng nếu điều đó có đến cũng không phải mọi thứ đã sụp đổ, mọi thứ đã hết. Dù phải xa rời vì bất cứ lý do gì, lỗi lầm thuộc về ai, ai đau hơn ai thì đều đau cả, khó cân đo, phân giải rạch ròi lắm! Hờn giận để làm gì, căm ghét để làm chi? Có thể lấy lại được đâu! Sao không cảm ơn nhau vì đã mang lại cho nhau những tháng ngày hạnh phúc, còn nếu là khổ đau điều đó cũng giúp mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn và trân trọng hơn những hạnh phúc sau này! Ai đi qua đời bạn cũng để lại dấu chân chỉ là rõ nét hay mờ nhạt, ai đã là tình yêu của bạn cũng như vậy. Mỗi người có giá trị riêng của mình, bạn nên nghĩ thế.
Đừng coi tình yêu là gánh nặng. Có thể ai đó nghĩ rằng, họ chưa từng bao giờ nghĩ như vậy, nhưng thực tế thì rất nhiều người nghĩ thế. Nếu tình yêu chưa đủ lớn có thể nó sẽ là gánh nặng vào một lúc nào đó, bởi tình yêu luôn là một phần của cuộc sống vì vậy nó cũng chịu những tác động dù muốn hay không từ đó. Bạn đã từng yêu một người nhưng gia đình họ quá nghèo, nghèo đến nỗi không đủ tiền để làm một đám cưới. Bạn đã thấy nặng chưa? Nếu tiếp tục, vì bạn yêu họ bạn sẽ phải yêu cả gia đình họ nên bạn sẽ phải lo cho cả gia đình ấy, không phải nặng mà rất nặng đúng không? Nếu coi tình yêu là gánh nặng lúc này có thể bạn sẽ buông..Bạn yêu một người lúc người ấy còn vô cùng đẹp nhưng một tai nạn khiến họ biến dạng khuôn mặt của mình! Bạn thấy nặng không? Bạn còn tiếp tục được bao lâu?…Còn nhiều ví dụ như thế, còn nhiều ví dụ khi tình yêu trở thành gánh nặng. Nếu hôm nay bạn coi tình yêu là gánh nặng, một ngày nào đó bạn có thể là gánh nặng trong tình yêu của một người!
Đừng ra điều kiện. Nếu đó chỉ bài “test” để một nửa của bạn lỗ lực phấn đấu hơn trong cuộc sống may ra còn có thể chấp nhận với một điều kiện là nửa kia hiểu rằng, dù không đạt được thì nửa còn lại vẫn yêu. Nhưng nếu thực phải làm gì đó mới được yêu thì không còn là tình yêu nữa rồi. Anh phải có nhà ở…em mới yêu anh, anh phải có xe em mới hẹn hò, vậy những người chưa có nhà, không có xe sẽ không có tình yêu. Nếu lấy anh em phải ở nhà…phải thế này, phải thế kia..vv để được yêu phải kèm những điều kiện vốn không thuộc phạm trù của tình yêu thật vô lý nhường nào. Chủ quan tôi luôn tự hỏi, lý do gì để người ta ra những điều kiện như vậy? Vậy bạn đang yêu một cái nhà, một cái xe, một người ở nhà giúp bạn lo việc chợ, một cái máy đẻ…hay một thứ gì khác? Tình yêu luôn luôn không có điều kiện đi kèm. Nó chỉ có sự tôn trọng, sự thỏa thuận khi người ta đã yêu nhau và thực tế có rất nhiều cách để khiến một nửa của mình trở nên đẹp hơn, hoàn hảo hơn theo ý mình muốn mà không cần bất kỳ điều kiện nào!
Yêu không có nghĩa bạn phải được đáp lại, yêu không có nghĩa bạn được sở hữu một cái gì đó, yêu không có nghĩa bạn sẽ chắc chắn có được hạnh phúc, bởi yêu đôi khi có cả những khổ đau! Nhưng với tôi tất cả điều đó không quan trọng, dù thế nào tôi vẫn yêu! Tags:ban ghe an | ban ghe hoc sinh | ban lam viec
Lá thư của tổng thống Lincol gửi thầy giáo dạy con trai ông
Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một người chính trực, cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ gặp một nhà lãnh đạo tận tâm.Bài học này sẽ mất nhiều thời gian tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng mỗi một đồng đô la kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố…
Xin hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cho cháu tránh xa sự đố kị. Xin hãy dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ đánh bại nhất.
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách, nhưng cũng hãy cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Ở trường xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng đối với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn thận trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết mình. Nếu được như vậy thật là điều tuyệt vời đối với con trai tôi.
Ở trường xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng đối với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn thận trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết mình. Nếu được như vậy thật là điều tuyệt vời đối với con trai tôi.
Abraham Lincoln
Wednesday, May 22, 2013
Cuộc sống và những điều không tưởng
Dù người ta có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ
Pautopxki
Người nào có thể làm mỗi giây phút đều tràn ngập một nội dung sâu sắc thì người đó sẽ kéo dài vô tận cuộc đời mình
I.Cuôcxơ
Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác.
Xukhômlinski
Đừng che dấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời. Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời thân thương khi bạn còn nghe được và tim bạn còn rung động.
Henry Ward Beecher
Bạn có yêu đời không? Vậy đừng phung phí thời gian vì chất liệu của cuộc sống được làm bằng thời gian.
Franklin
Luôn luôn có niềm hy vọng cho người nào bình tâm suy nghĩ về cuộc sống
Katherine Logan
Bao lâu bạn vẫn còn tự tin ở bạn, thì người khác vẫn còn tin bạn
Cynda Williams
Đừng quá xem trọng điều gì. Hãy tiếp nhận mọi sự may rủi một cách nhẹ nhàng
Jepfecson
Đứng vững và không nghĩ rằng mình sẽ ngã thì sẽ chẳng bao giờ ngã
H.Andersen
Khi tất cả những cái khác đã mất đi thì tương lai vẫn còn
Bové
Sự chân thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người. Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả
Elvis Presley
Đời là cuộc đấu tranh liên tục; nó luôn được cải biên với nhưng khó khăn mới. Và chúng ta sẽ chiến thắng nhưng bao giờ cũng phải trải giá.
Mirko Gomex
Đừng đi qua thời gian mà không để lại dấu vết
Bao giờ ta cũng phải luôn luôn có một nơi nào để đến
Trí tuệ của con người trưởng thành trong tĩnh lặng, còn tính cách trưởng thành trong bão táp
W.Gơt
Hãy sống tốt đẹp đi và nhớ rằng, mỗi ngày có một đời sống riêng cho nó thôi
Seneca
Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười.
Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy làm những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời.
Pautopxki
Người nào có thể làm mỗi giây phút đều tràn ngập một nội dung sâu sắc thì người đó sẽ kéo dài vô tận cuộc đời mình
I.Cuôcxơ
Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác.
Xukhômlinski
Đừng che dấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời. Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời thân thương khi bạn còn nghe được và tim bạn còn rung động.
Henry Ward Beecher
Bạn có yêu đời không? Vậy đừng phung phí thời gian vì chất liệu của cuộc sống được làm bằng thời gian.
Franklin
Luôn luôn có niềm hy vọng cho người nào bình tâm suy nghĩ về cuộc sống
Katherine Logan
Bao lâu bạn vẫn còn tự tin ở bạn, thì người khác vẫn còn tin bạn
Cynda Williams
Đừng quá xem trọng điều gì. Hãy tiếp nhận mọi sự may rủi một cách nhẹ nhàng
Jepfecson
Đứng vững và không nghĩ rằng mình sẽ ngã thì sẽ chẳng bao giờ ngã
H.Andersen
Khi tất cả những cái khác đã mất đi thì tương lai vẫn còn
Bové
Sự chân thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người. Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả
Elvis Presley
Đời là cuộc đấu tranh liên tục; nó luôn được cải biên với nhưng khó khăn mới. Và chúng ta sẽ chiến thắng nhưng bao giờ cũng phải trải giá.
Mirko Gomex
Đừng đi qua thời gian mà không để lại dấu vết
Bao giờ ta cũng phải luôn luôn có một nơi nào để đến
Trí tuệ của con người trưởng thành trong tĩnh lặng, còn tính cách trưởng thành trong bão táp
W.Gơt
Hãy sống tốt đẹp đi và nhớ rằng, mỗi ngày có một đời sống riêng cho nó thôi
Seneca
Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười.
Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy làm những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời.
Học để làm gì??
Hỏi bất kỳ một đứa trẻ nào, con học để làm gì? Phần lớn chúng sẽ trả
lời con học để biết…Bởi ngay từ lúc chúng ta bắt đầu nhận thức, ba mẹ
chúng ta cũng chỉ nói, con ráng học cho giỏi nhé! Còn cao hơn hỏi những
sinh viên đang ngồi trong các giảng đường đại học, học để làm gì? Câu
trả lời sẽ nhiều hơn, học để biết, học để thi, học để đi làm, với nhiều
người bây giờ học chỉ để lấy một tờ giấy có diện tích hơn 20cm2 để thăng
chức, để tăng lương.
Không ai có thể sống bằng những gì mình đọc, mình học được trong sách
vở và cuộc đời nếu như chỉ có học và học. Chúng ta ai cũng phải sống,
phải mưa cầu hạnh phúc và mong muốn thành đạt thành đạt. Muốn có điều
ấy, chúng ta phải làm việc, phải giao lưu với xã hội, hay nói cách khác
chúng ta phải khẳng định được giá trị của mình với xã hội. Chúng ta chỉ
có thể làm việc tốt, ứng xử tốt với cộng đồng, với xã hội khi chúng ta
học với mục đích ấy!
Học để biết? Sai lầm của nhiều thế hệ đã qua. Biết ư? Biết bao nhiêu
cho đủ khi biển kiến thức là vô tận, càng học càng thấy mình biết rất ít
và cho dù có học cả đời, có làm đúng lời Lê Nin nói là “học, học nữa,
học mãi” thì chúng ta cũng không thể biết hết được. Tôi có đọc bài của
thầy Văn Như Cương đăng trên báo điện tử Vnmedia.vn. Ông nói, “dạy thì
vô bổ mà không dạy thì có lỗi với học trò”. Là một người đang đứng lớp,
tôi thấy lời thầy đúng vô cùng. Bao thế hệ qua chúng ta cố nhồi nhét cho
học sinh biết thật nhiều, nhiều tới độ không biết sẽ phải dùng nó vào
việc gì. Bởi như số phức dạy cho học sinh để làm gì, bởi ngoài mấy người
dạy toán, nghiên cứu về toán ra ai dùng thứ đó làm gi? Từ việc nhỏ,
chúng ta luôn nhồi nhét cho con em cái tư tưởng phải học thật giỏi để
sau này thành tài. Nhưng thử hỏi có bao em học sinh bậc phổ thông bây
giờ biết nấu một bữa cơm, dọn dẹp việc nhà, lao động đơn giản phụ giúp
ba mẹ? Việc nhỏ vậy không làm được mong cầu gì việc lớn! Năm nào chúng
ta cũng nằm trong top đầu những quốc gia có học sinh đạt giải cao trong
các kỳ thi Olympic, nhưng thử hỏi hằng năm chúng ta có bao nhiêu công
trình khoa học được công bố chứ chưa nói có bao nghiên cứu, có bao công
trình khoa học được mang áp dụng vào cuộc sống giúp cho đất nước này
thoát nghèo, thoát khổ. Vậy biết để làm gì?

Biết để thi, khổ lắm! Nếu không học những thứ vô bổ ấy chúng sẽ không
đỗ đại học và như thế chúng sẽ không có cơ hội được học thêm một vài
thứ vô bổ khác rồi kết thúc quá trình ấy là một tấm vé bước vào đời để
đi làm, để sống hoặc tồn tại! Có nơi nào một anh bác sỹ, một chuyên gia
tài chính và một anh thủy thủ trên tàu được đào kiến thức giống nhau tới
hơn 40% không?
Vậy cuối cùng là học để biết hay học để làm? Tôi đồng ý với thầy Văn
Như Cương, ở bậc phổ thông về toán là dạy các em biết cách tư duy kiểu
toán học, nếu có điều đó các em sẽ tư duy tốt và sẽ học tốt các môn tự
nhiên khác, còn văn cớ gì bắt các em phải trở thành những nhà phân tích,
bình luận văn học? Có những tác phẩm người lớn còn bối rối nói gì các
em! Nên chăng học văn là để các em biết cách hành văn, biết ứng xử với gia đình,
với xã hội! Có nhất thiết phải bắt tất cả các em hiểu Lý Bạch, Nguyễn
Du hay các đại thi hào khác nói gì không? Sao không mượn văn chương để
thổi vào các em một tình yêu quê hương đất nước, tình yêu giữa con người với con người, thổi vào các
em lòng tự hào dân tộc, khát khao được vươn lên, khát khao được đóng
góp xây dựng đất nước. Hay sát thực nhất là tình yêu thương, tính trách
nhiệm với gia đình của mình!
Còn bậc đại học, thật buồn cười khi một sinh viên ngành kế toán năm
cuối không đủ tự tin đặt bút ghi vào tờ hóa đơn GTGT, không biết chứng
từ gồm những gì? Cớ gì khi học môn thị trường chứng khoán phải bắt sinh
viên ngồi tính toán xem trong một phiên giao dịch mã chứng khoán này
khớp được bao nhiêu và ở các mức giá nào? Làm thế để làm gì khi toàn bộ
những thứ đó máy móc đã thực hiện hết, con người dù muốn cũng không phải
làm. Trong khi không biết cái bảng điện tử nó thế nào? Tờ ghi lệnh mua,
bán, hủy, sửa nó làm sao? Mở một tài khoản giao dịch chứng khoán thế
nào? Sinh viên học gì để lúc ra trường một tờ đơn xin việc viết không ra
hồn, đến công ty rồi một công văn đơn giản nhất không biết viết. Có bạn
còn tự tin uỵch chữ “Công văn” to tướng làm tiêu đề như “Hợp đồng” hay
các loại đơn từ khác!!! Nói ra thì còn nhiều điều buồn lắm với sinh
viên nhà ta khi ra trường…
Học không đơn giản chỉ để biết mà điều quan trọng là để làm. Tôi cũng
như nhiều người khác không quan tâm trong đầu bạn biết nhường nào thứ,
cái đó là của bạn! Điều mỗi nhà tuyển dụng nói riêng và xã hội nói chung
quan tâm là chúng ta biến những kiến thức trong đầu ấy thành sản phẩm
có thể sử dụng được, áp dụng những kiến thức ấy vào công việc và cuộc
sống, làm cho năng suất lao động cao hơn, tạo ra nhiều lợi ích, nhiều
giá trị hơn! Còn bạn biết nhiều đấy, nhưng nếu nó cứ nằm ỳ trong đầu bạn
phỏng có ích gì?
Doanh nghiệp nào cũng biết họ cần gì ở người lao động để phục vụ tốt
nhất cho công việc, nhưng oái oăm họ lại không được yêu cầu nhà trường
phải đào tạo như thế nào để phù hợp với nhu cầu công việc! Xưa nay chúng
ta mặc định đó là phần việc của các nhà quản lý, của những người làm
công tác giáo dục nước nhà. Mà chính xác phải là nhiệm vụ của cả hệ
thống chính trị, vì đây đâu phải là việc của riêng ai? Nhưng trước khi
sự nghiệp cải cách của chúng ta đạt chuẩn, có lẽ người học nên tự thay
đổi tư duy, không phải học để biết, học để thi nữa mà là học để làm. Xác
định rằng, học để làm sẽ giúp chúng ta biết phải học những gì, cái gì
cần trau dồi, cái gì đúng nghĩa chỉ để biết, giúp người học quan tâm tới
việc vận dụng kiến thức vào thực tiễn công việc hơn thay vì chỉ để ứng
phó với kiểm tra hay đơn thuần chỉ là biết. Từ đó giúp chúng ta sau khi
ra trường thích ứng nhanh hơn với môi trường làm việc, hòa nhập nhanh
hơn với thế giới. Như vậy chúng ta sẽ thành công hơn.
( goctamhon.org)
Tuesday, May 21, 2013
BÀI DIỄN VĂN HAY NHẤT THIÊN NIÊN KỶ *)
Diễn văn của luật sư Georger Graham Vest tại một phiên toà xét xử vụ
kiện người hàng xóm làm chết con chó của thân chủ, được phóng viên
Wiliam Safire của Báo The New York Times bình chọn là hay nhất trong tất
cả các bài diễn văn, lời tựa trên thế giới trong khoảng 1000 năm qua.
Thưa quý ngài nội thẩm,
Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể có
một ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay ra chống lại ta. Con cái mà ta nuôi
dưỡng với tình thương yêu hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn. Những
người gần gũi, thân thiết ta nhất, những người gởi gắm hạnh phúc và danh
dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung
thành. Tiền bạc mà con người có rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta
cần nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút
chốc bởi một hành động dại một giờ. Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta
thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta lỡ vận.
Duy có một người bạn không bao giờ rời bỏ ta, không bao giờ tỏ ra vô ơn
hay trắc trở, đó là con chó của ta.

Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quí cũng như lúc bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù gió đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết vùi miễn sao được kề cận bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là ông hoàng, dù ta có là một gã ăn mày. Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân tàn danh liệt vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó được là kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.
Và một khi trò đời hạ màn, thần chết đến rước linh hồn ta đi, để lại
thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy, khi tất cả thân bằng quyết
thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời
của họ, thì khi ấy vẫn còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta nằm
gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở to cảnh giác, trung
thành và trung thực ngay cả khi ta đã chết rồi.
Tags: tich phan
Monday, May 20, 2013
Tình cờ.... hay ....Định mệnh
Tình cờ, một buổi sáng chủ nhật tháng tư, em và anh quen biết nhau.
Chúng ta bắt đầu câu chuyện bằng những lời sẻ chia khách sáo giữa những
người bạn mới khi còn xa lạ. Em kết bạn với anh qua facebook do một sự
tò mò. Trước đó, status nào của em anh cũng vào like và comment nhiệt
tình hết, làm em nhìn mà…choáng. Em muốn biết rốt cuộc người đó là ai,
người đó như thế nào và thế là em kết bạn với anh. Anh chấp nhận, chúng
ta trở thành bạn bè. Xem thông tin, em biết anh lớn hơn em nhưng khi
chat với nhau em vẫn xưng hô với anh là bạn. Có lẽ anh là một người rất
giỏi giao tiếp thế nên nói chuyện với anh em cảm thấy rất thoải mái và
thú vị. Thú thật, lúc đầu em chỉ định kết bạn thôi, xem như mình có thêm
một người bạn mới chứ chẳng có ý định trao đổi, chia sẻ với anh điều gì
cả. Nhưng rồi, không biết tại sao, nói chuyện với anh một lúc, em bắt
đầu kể lể, than vãn đủ mọi thứ trên đời…những gì em đang vấp phải,
chuyện gia đình
em,…em đều nói với anh. Có lẽ, do lúc ấy em đang buồn và hơi bi quan về
cuộc sống, em cần một người lắng nghe và chia sẻ chăng?. Và người đó là
một người xa lạ như anh thì lại càng tốt. Anh biết không, em hơi bất
ngờ khi lần đầu tiên chúng ta nói chuyện với nhau mà anh có thể lắng
nghe em nói nhiều như thế. Chủ nhật ấy, em đã trút hết những muộn phiền
với anh và nhận được từ anh thật nhiều những cảm thông và chia sẻ.
Từ hôm ấy, em bắt đầu thích nói chuyện với anh. Mỗi khi em online gặp anh, chúng ta đều chat với nhau thật lâu, thật lâu. Dường như, thời gian nói chyện của chúng ta càng ngày càng tăng phải không anh! Mặc dù vậy, em biết hôm sau anh phải đi làm thế nên không dám nói chuyện với anh quá một giờ sáng. Đều đặn mỗi ngày, em và anh đều sang page của nhau đọc và like stt, rồi sau đó, anh lại chat với em. Hôm nay, vẫn như mọi ngày, em online và chờ đợi anh vào face để được nói chuyện với anh. Thế nhưng, em đợi mãi, đợi mãi,..đến khi mọi thứ chìm vào không gian yên tĩnh của màn đêm, anh vẫn không onl. Em thấy thất vọng vô cùng và lại bắt đầu thao thức. Những lúc nói chuyện với anh, nghe anh giảng giải nhiều triết lí, em thật sự rất vui, lúc nào cũng cười tít cả mắt, mặc dù em biết anh không nhìn thấy. Em là một cô gái có tâm hồn nhạy cảm nên với cảm xúc của chính mình, em biết rõ một điều. Có lẽ, anh chính là nụ cười xua tan muôn vạn nỗi buồn của em. Tuy thời gian chúng ta quen biết nhau rất ngắn ngủi, nhưng những cảm xúc mà em có đối với anh chúng rất thật, thật đến nỗi em không dám tin vào điều đó. Chúng ta quen biết nhau một cách tình cờ, và nói chuyện với nhau mỗi ngày cũng do tình cờ….anh có tin nhiều cái tình cờ sẽ hóa định mệnh không? Em thì tin vào điều đó! Chiều hôm nay chúng ta vẫn nói chuyện với nhau và em đã rất vui vẻ. Anh biết không, những Status gần đây của em phần lớn là những cảm xúc về anh và câu chuyện của anh đấy. Khi biết anh đang cố gắng cứu vãn mối quan hệ với người yêu cũ của anh, em thoáng có chút buồn, nhưng cũng không vì thế mà em hết hi vọng. Chính anh là người đã dạy em phải tự tin, dạy em phải vượt qua nỗi sợ hãi, dạy em cách nhìn nhận vấn đề cuộc sống, thế nên lần này, em sẽ không bỏ cuộc. Dù kết cuộc tình cảm của em dành cho anh vẫn là một nụ hoa chưa nở hay được khoe sắc rực rỡ thì em vẫn sẽ dõi theo anh trong cuộc sống này và chăm sóc cho nụ hoa đó không bao giờ héo tàn. Nếu tạo hóa cho em một điều ước, em sẽ ước người đi với em đến cuối con đường sẽ là anh. Mong rằng điều ước của em sẽ thành sự thật.

Đêm nay- một đêm em không ngủ, nhớ đến anh và nghĩ ngợi thật nhiều thứ. Em đã hứa với anh sẽ không suy nghĩ lung tung, sẽ cố gắng để mình chính chắn hơn, nhưng đêm nay, chỉ đêm nay thôi anh nhé, em làm trái lời hứa với anh! Ngủ ngon và có những giấc mơ thật đẹp anh nhé!
noithatminhphat.vn
Từ hôm ấy, em bắt đầu thích nói chuyện với anh. Mỗi khi em online gặp anh, chúng ta đều chat với nhau thật lâu, thật lâu. Dường như, thời gian nói chyện của chúng ta càng ngày càng tăng phải không anh! Mặc dù vậy, em biết hôm sau anh phải đi làm thế nên không dám nói chuyện với anh quá một giờ sáng. Đều đặn mỗi ngày, em và anh đều sang page của nhau đọc và like stt, rồi sau đó, anh lại chat với em. Hôm nay, vẫn như mọi ngày, em online và chờ đợi anh vào face để được nói chuyện với anh. Thế nhưng, em đợi mãi, đợi mãi,..đến khi mọi thứ chìm vào không gian yên tĩnh của màn đêm, anh vẫn không onl. Em thấy thất vọng vô cùng và lại bắt đầu thao thức. Những lúc nói chuyện với anh, nghe anh giảng giải nhiều triết lí, em thật sự rất vui, lúc nào cũng cười tít cả mắt, mặc dù em biết anh không nhìn thấy. Em là một cô gái có tâm hồn nhạy cảm nên với cảm xúc của chính mình, em biết rõ một điều. Có lẽ, anh chính là nụ cười xua tan muôn vạn nỗi buồn của em. Tuy thời gian chúng ta quen biết nhau rất ngắn ngủi, nhưng những cảm xúc mà em có đối với anh chúng rất thật, thật đến nỗi em không dám tin vào điều đó. Chúng ta quen biết nhau một cách tình cờ, và nói chuyện với nhau mỗi ngày cũng do tình cờ….anh có tin nhiều cái tình cờ sẽ hóa định mệnh không? Em thì tin vào điều đó! Chiều hôm nay chúng ta vẫn nói chuyện với nhau và em đã rất vui vẻ. Anh biết không, những Status gần đây của em phần lớn là những cảm xúc về anh và câu chuyện của anh đấy. Khi biết anh đang cố gắng cứu vãn mối quan hệ với người yêu cũ của anh, em thoáng có chút buồn, nhưng cũng không vì thế mà em hết hi vọng. Chính anh là người đã dạy em phải tự tin, dạy em phải vượt qua nỗi sợ hãi, dạy em cách nhìn nhận vấn đề cuộc sống, thế nên lần này, em sẽ không bỏ cuộc. Dù kết cuộc tình cảm của em dành cho anh vẫn là một nụ hoa chưa nở hay được khoe sắc rực rỡ thì em vẫn sẽ dõi theo anh trong cuộc sống này và chăm sóc cho nụ hoa đó không bao giờ héo tàn. Nếu tạo hóa cho em một điều ước, em sẽ ước người đi với em đến cuối con đường sẽ là anh. Mong rằng điều ước của em sẽ thành sự thật.
Đêm nay- một đêm em không ngủ, nhớ đến anh và nghĩ ngợi thật nhiều thứ. Em đã hứa với anh sẽ không suy nghĩ lung tung, sẽ cố gắng để mình chính chắn hơn, nhưng đêm nay, chỉ đêm nay thôi anh nhé, em làm trái lời hứa với anh! Ngủ ngon và có những giấc mơ thật đẹp anh nhé!
noithatminhphat.vn
Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của bạn
Nghĩ đến cái chết sẽ rất nhiều người sợ hãi. Vâng, chết thì ai mà không sợ
chứ, tôi cũng đã từng như thế và hẳn người đang đọc bài này cũng từng một lần
có chung nỗi sợ với tôi. Không ai muốn chết, kể cả những người muốn lên thiên
đàng cũng không muốn chết để được đến đó. Tôi chắc chắn như vậy vì xưa nay chưa
có trang viết nào ghi lại rằng ở đâu có một người muốn lên thiên đàng nên anh
ta treo cổ…Tuy nhiên như Steve Jobs nói “ cái chết là đích đến của mọi người
không ai có thể thoát khỏi nó và nó cần phải thế. Vì cái chết có lẽ là một sáng
tạo tuyệt với nhất của cuộc sống, nó là tác nhân làm thay đổi cuộc sống. Nó xóa
sạch cái cũ và mở đường cho cái mới”.
Nếu cái chết đã là đích đến của tất cả mọi người, là quy luật của tạo hóa thì cớ gì phải sợ, sao không sống như nay là ngày cuối cùng của bạn có phải cuộc sống sẽ có nhiều ý nghĩa và hữu ích hơn không! Nghĩ như thế bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng, bởi bạn đã trơ trụi rồi, bạn chút bỏ được tất cả áp lực, gánh nặng trước đó mang theo. Bạn chẳng còn gì phải xấu hổ cả. Bạn hoàn toàn thoát ra ngoài khuôn khổ bó hẹp hàng ngày để làm những việc mà bạn cho là quan trọng nhất đời mình, cho là vĩ đại. Bạn cần phải làm nó ngay tránh lan man với những gì vô bổ không cần thiết. Nếu nghĩ như thế, bạn sẽ làm được nhiều việc có ý nghĩa hơn, dành cho những người thân của bạn nhiều tình yêu thương hơn, quan tâm chăm sóc họ nhiều hơn và sẽ ngăn lại được những lời nói, những hành động làm tổn thương đến họ. Nếu nghĩ như thế, bạn trân trọng hơn những gì mà cuộc sống đã ban tặng cho bạn và bạn biết cần phải làm gì để tặng lại cho cuộc sống. Nếu nghĩ như thế, bạn sẽ sẻ chia nhiều hơn, bởi như người ta nói niềm vui sẽ được nhân đôi và nỗi buồn sẽ vơi đi một nửa khi ta sẻ chia nó với một người. Bạn cũng sẽ biết tha thứ cho những lỗi lầm của người khác vì bạn chỉ còn một ngày, thời gian đâu dành cho hận thù, giận dỗi nữa.
Khi chúng ta sinh ra, chúng ta là cái mới nhưng rồi chúng ta già đi và chết để những cái mới khác được sinh ra. Đó là sự thật đáng tin nhất, là quy luật của cuộc sống này. Vì vậy chúng ta chỉ có một quỹ thời gian nhất định để hoàn thành tất cả các mục tiêu của đời mình nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác, suy nghĩ và quan điểm sống của người khác. Cũng đừng phí phạm thời gian quý báu ấy để làm những việc vô nghĩa, hay sống tạm bợ không mục tiêu, không lý tưởng…Bạn là một cá nhân độc lập, có ước mơ, có lý tưởng và khát vọng của riêng bạn mà chỉ có bạn mới biết. Bạn có quyền lấy ai đó làm mục tiêu để hướng tới và vượt qua chứ không phải bạn phấn đấu để trở thành họ. Đó là một sự sao chép đáng xấu hổ dù bạn có đạt được điều đó đi chăng nữa. Hãy hành động theo những gì trái tim và trực giác bạn mách bảo chứ không phải những rung động từ tư tưởng bên ngoài, bởi ai cũng chỉ sống có một lần. Khi đã chết rồi dù bạn có muốn cũng không thể làm những gì mà khi sống trái tim bạn mách bảo, dẫu rằng người ta vẫn nói có một thế giới nào đó bên kia nhưng có ai từ đó trở về để nói với chúng ta rằng ở đó ra sao đâu!
Lời cuối, chúc cả nhà thật vui và hãy sống như nay là ngày cuối cùng!
noithatminhphat.vn

Nếu cái chết đã là đích đến của tất cả mọi người, là quy luật của tạo hóa thì cớ gì phải sợ, sao không sống như nay là ngày cuối cùng của bạn có phải cuộc sống sẽ có nhiều ý nghĩa và hữu ích hơn không! Nghĩ như thế bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng, bởi bạn đã trơ trụi rồi, bạn chút bỏ được tất cả áp lực, gánh nặng trước đó mang theo. Bạn chẳng còn gì phải xấu hổ cả. Bạn hoàn toàn thoát ra ngoài khuôn khổ bó hẹp hàng ngày để làm những việc mà bạn cho là quan trọng nhất đời mình, cho là vĩ đại. Bạn cần phải làm nó ngay tránh lan man với những gì vô bổ không cần thiết. Nếu nghĩ như thế, bạn sẽ làm được nhiều việc có ý nghĩa hơn, dành cho những người thân của bạn nhiều tình yêu thương hơn, quan tâm chăm sóc họ nhiều hơn và sẽ ngăn lại được những lời nói, những hành động làm tổn thương đến họ. Nếu nghĩ như thế, bạn trân trọng hơn những gì mà cuộc sống đã ban tặng cho bạn và bạn biết cần phải làm gì để tặng lại cho cuộc sống. Nếu nghĩ như thế, bạn sẽ sẻ chia nhiều hơn, bởi như người ta nói niềm vui sẽ được nhân đôi và nỗi buồn sẽ vơi đi một nửa khi ta sẻ chia nó với một người. Bạn cũng sẽ biết tha thứ cho những lỗi lầm của người khác vì bạn chỉ còn một ngày, thời gian đâu dành cho hận thù, giận dỗi nữa.
Khi chúng ta sinh ra, chúng ta là cái mới nhưng rồi chúng ta già đi và chết để những cái mới khác được sinh ra. Đó là sự thật đáng tin nhất, là quy luật của cuộc sống này. Vì vậy chúng ta chỉ có một quỹ thời gian nhất định để hoàn thành tất cả các mục tiêu của đời mình nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác, suy nghĩ và quan điểm sống của người khác. Cũng đừng phí phạm thời gian quý báu ấy để làm những việc vô nghĩa, hay sống tạm bợ không mục tiêu, không lý tưởng…Bạn là một cá nhân độc lập, có ước mơ, có lý tưởng và khát vọng của riêng bạn mà chỉ có bạn mới biết. Bạn có quyền lấy ai đó làm mục tiêu để hướng tới và vượt qua chứ không phải bạn phấn đấu để trở thành họ. Đó là một sự sao chép đáng xấu hổ dù bạn có đạt được điều đó đi chăng nữa. Hãy hành động theo những gì trái tim và trực giác bạn mách bảo chứ không phải những rung động từ tư tưởng bên ngoài, bởi ai cũng chỉ sống có một lần. Khi đã chết rồi dù bạn có muốn cũng không thể làm những gì mà khi sống trái tim bạn mách bảo, dẫu rằng người ta vẫn nói có một thế giới nào đó bên kia nhưng có ai từ đó trở về để nói với chúng ta rằng ở đó ra sao đâu!
Lời cuối, chúc cả nhà thật vui và hãy sống như nay là ngày cuối cùng!
noithatminhphat.vn
Dân Thái Bình giàu nhất Việt Nam
Dân Hải Phòng, Sài Gòn, Hà Nội nổi tiếng về ăn chơi, mua sắm nhưng là lẻ tẻ vài xu một kiểu như ăn bát phở bò kobe 600.000 đ đã gọi là đại gia phở, đeo cái đồng hồ 5000 USD đã cảm thấy đẳng cấp…, nhưng còn để chi cả trăm tỷ chơi vui thì phải đến Thái Bình province, Vietnam !
Mercedes Benz C200 ra làm taxi bình dân cho nông dân đi cấy
Xe MẸC đem làm taxi tại Thái bình (Cty Taxi Hoàng Hà dùng 30 Mẹc làm TX từ năm 2006)
Vừa qua khu Parkson Tây Sơn mới xây xong, khu mua sắm này do 1 tiểu gia nhỏ người Thái bình xây nên. Tiểu gia này chi 1000 tỷ xây khu nhà này ở Hà nội chỉ vì vợ con thích sài đồ Parkson khi đi du lịch Mã lay
Ở Thái bình còn chưa kể đến Cty Bình Minh Tiền hải vừa xây tòa nhà Cao nhất Miền nam Việt nam 66 tầng Búp sen tại TPHCM và 2 khu tòa nhà The Mannor to nhất nhì Châu Á
Chưa kể đại gia Vũ Văn Tiền tương truyền có vài tỷ USD hơn cả chúa đảo Tuần Châu Đào Hồng Tuyển. Tầm bầu Đức Hoàng Anh , Vượng Vincom, Long Hòa Phát, Hiển T&T… thì chỉ là hạng làng nhàng nếu về Thái Bình
Ở Việt nam đã có ai dám xây nhà rộng …. 5 héc ta? để ở hay xây nhà thờ cúng ông bà nhà mình rộng…. 5 héc ta? hay xây lăng để chứa hài cốt rộng như thế?
Công trình lăng mộ khổng lồ nằm trên mảnh đất đẹp nhất, ngay đầu làng, rộng 50.000 mét vuông, tức 5 héc-ta. Để tiến hành xây dựng lăng mộ, đại gia Trần Văn Sen đã mua nửa cánh đồng làng Mẹo, nơi mà đất đắt chả kém gì đất thủ đô. Khi làm móng ngôi lăng riêng tiền vật liệu làm móng là…. 50 tỷ và tiền ăn trưa cho thợ đã mất… 1 tỷ (Năm 2002)
Làng Mẹo, tức làng Phương La (Thái Phương, Hưng Hà, Thái Bình) là nơi sản sinh ra nhiều tỷ phú. Các tỷ phú có nhiều tiền, nên họ có thể thỏa mãn ước vọng, ham muốn của mình.
Mỗi người có một thú chơi khác nhau. Một số đại gia trong làng có niềm đam mê chơi cây. Nổi tiếng nhất về chơi cây có lẽ là đại gia Đinh Hồng Quân, TGĐ Công ty dệt may Hồng Quân, là công ty dệt may lớn nhất ở tỉnh Thái Bình, mỗi năm nộp thuế vài chục tỷ.
Ông Quân đã bỏ ra vài chục tỷ đồng để mua cây về chơi. Cách đây 5 năm, ông Quân đã khiến giới chơi cây cả nước ngưỡng mộ khi mua một cây sanh ở Nam Định với giá 3 tỷ đồng. Vừa rồi, trong đợt triển lãm sinh vật cảnh kỷ niệm 1.000 Thăng Long – Hà Nội, ông cũng mang một số cây lên đua sắc. Giới chơi cây đã choáng váng khi ông Quân tuyên bố cây sanh thế “Thăng Long” của ông có giá… 150 tỷ đồng. Cái giá đó là do ông tự định, chứ chẳng biết có ai mua nổi không, nhưng qua đó cũng thấy rằng, ông là một trong những đại gia có thú chơi khủng ở “làng tỷ phú”.
Tuy nhiên, thú chơi cây của tỷ phú làng Mẹo không phải là nổi bật. Thú xây mồ mả, đền thờ ở đây mới đáng kính nể, không đâu ở đất nước này khủng khiếp bằng.
| Phía trước lăng mộ |
Các dòng họ nổi tiếng ở làng này như Đinh, Lê, Vũ đều đã có lăng mộ tổ tiên, đền thờ trị giá nhiều tỷ đồng. Nằm ngay cạnh chợ làng là công trình đền thờ hoành tráng của họ Lê, làm toàn bằng gỗ quý và đá xanh, đá trắng Nghệ An. Riêng bậc đá bước vào nhà thờ cũng trị giá cả trăm triệu. Những hạng mục bằng gỗ được chạm trổ hoa văn rồng phượng cầu kỳ, tinh xảo.
Tuy nhiên, đứng giữa chợ, nhìn công trình đền thờ của họ Lê, thấy quá nhỏ bé so với công trình lăng mộ của họ Trần, do đại tỷ phú Trần Văn Sen xây dựng. Lăng mộ nằm ngay đầu làng, ánh màu vàng chóe trong ráng chiều thật ấn tượng.
Cũng không biết phải gọi công trình này thế nào cho chính xác. Người thì gọi đây là đền thờ, vì trước đây, tại mảnh đất này, có một ngôi đền nhỏ xíu tên là Đền Nhà Ông. Tại ngôi đền nhỏ xíu đó, có ngôi mộ của đức tổ Hoằng Nghị Đại Vương, tức ông Trần Hoằng Nghị, người dạy dân làng Mẹo trồng dâu, nuôi tằm, dệt cửi, và là cha đẻ của Thái sư Trần Thủ Độ. Công trình khổng lồ này đã xây trùm lên ngôi mộ và ngôi đền đó. Chính vì những lý do trên, nên người dân trong làng gọi công trình này là lăng mộ.
Công trình lăng mộ khổng lồ nằm trên mảnh đất đẹp nhất, ngay đầu làng, rộng 50.000 mét vuông, tức 5 héc-ta. Để tiến hành xây dựng lăng mộ, đại gia Trần Văn Sen đã mua nửa cánh đồng làng Mẹo, nơi mà đất đắt chả kém gì đất thủ đô.
Đứng trước lăng mộ, trông những ngôi nhà 3-4 tầng phía sau quá nhỏ bé, chưa tới mái tầng một của lăng mộ.
Móng lăng mộ ăn sâu xuống lòng đất 4,2m, được đổ bêtông kín đặc tạo thành tầng hầm rất rộng. Phần móng nổi lên mặt đất của lăng mộ cao 2,5m. Tiếp theo phần móng là đến thân lăng mộ. Đứng từ dưới nhìn lên, thấy mái lăng mộ gồm ba lớp bêtông xếp chồng lên nhau.
Phần trước lăng mộ là những công trình bằng đá xanh, chạm trổ rất cầu kỳ. Đôi rồng đá thời Trần ngự hai bên rất đẹp, đôi lộc bình bằng đá cao quá đầu người. Phần hiên của công trình rộng mênh mông, đủ làm một sân khấu hoành tráng. Toàn bộ công trình lăng mộ này là một khối bêtông sắt thép đồ sộ.
Lăng mộ gồm 3 tầng, 6 mái, cao 41m, bằng tòa nhà cao tầng hiện đại. Mái tầng một của lăng mộ gồm đôi rồng khổng lồ chầu vào chiếc “bánh xe lịch sử” ở trung tâm mặt trước lăng mộ. Những tầng trên, các mái dốc đều có rồng chầu mặt nguyệt. Hình thù rồng, mặt nguyệt cùng các hình vẽ, hình khắc đều được sự tư vấn của các nhà văn hóa, sử học để cho phù hợp với kiến trúc đời Lý và đời Trần.
| Bên trong lăng mộ với rất nhiều đồ vật quý hiếm. |
Lăng mộ có 3 cửa vào. Cánh cửa khổng lồ bằng gỗ dày đến 20cm. Tôi trộm nghĩ, riêng một chiếc cánh cửa này cũng phải cỡ trăm triệu.
Bên trong lăng mộ gây choáng ngợp thực sự. Hàng vạn chi tiết đều cầu kỳ, tinh vi và màu chủ đạo là vàng và đỏ. Trong lòng lăng mộ rộng gần 800 mét vuông này có tới 42 cột trụ đỡ mái rộng nặng nghìn tấn. Phía dưới tầng chính của lăng mộ là tầng hầm sâu xuống lòng đất. Tầng hầm gồm tổng cộng 20 căn phòng thông nhau, 4 phòng xây kín. Phòng thông nhau để con cháu hội họp còn 4 phòng kín chứa vật dụng, đồ quý. Người làng Mẹo nói vui, nếu có chiến tranh, bom rải thảm ở làng, thì các cụ họ Trần vẫn đàng hoàng ngồi họp hành bàn việc họ.
Công trình lăng mộ này được khởi công xây dựng từ tháng 6/2002, đến tận ngày 10/2/2011, tức là sau 9 năm xây dựng mới hoàn thành. Tuy nhiên, theo cụ Trần Văn Thoan, người trông nom lăng mộ, thì hiện tại mới hoàn thành hạng mục chính. Trên khu đất rộng 5 héc-ta đó, sẽ còn vô vàn công trình kiến trúc khác nữa, có thể là quần thể đền mộ nhỏ hơn của từng gia đình, công viên, các khu sinh hoạt văn hóa, các công trình kiến trúc mô tả đời sống thời Lý – Trần… Cũng có thể sẽ đào một cái hồ lớn, đắp ngọn núi để tạo phong thủy cho quần thể lăng mộ.
Chủ chi và cũng là người bỏ nhiều tâm huyết nhất vào công trình này là Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới, nghệ nhân Trần Văn Sen. Ông Sen đã nung nấu thực hiện công trình này từ nhiều năm trước. Trong chuyến sang Trung Quốc, ông thấy lăng mộ họ Trần đều hoành tráng, nghĩ đến lăng mộ tổ Trần làng mình mà tủi thân, nên ông quyết tâm thực hiện tâm nguyện cuối đời của mình, là xây dựng một công trình lăng mộ, đền đài để lại cho muôn đời sau.
Để xây dựng lăng mộ này, ông đã phải mất hàng chục năm tham khảo, học hỏi, và chi phí tới cả tỷ đồng thuê các kiến trúc sư người Pháp thiết kế. Theo thiết kế ban đầu, lăng mộ sẽ cao 51m, để người bên kia sông Hồng vẫn nhìn thấy lăng mộ, tuy nhiên, do nền đất yếu, công trình lại quá nặng, lún sâu cả mét, nên phải rút ngắn độ cao, rút bớt nhiều hạng mục.
Công trình lăng mộ này không những thể hiện sự giàu có về tiền bạc, mà còn thể hiện sự giàu có về tâm đức của người con làng Mẹo với tổ tiên (nhưng lãng phí so với xã hội chung), với tổ nghề và với vị thành hoàng của cả làng.
Một nữ sinh tổng kết số tiền mùng tuổi đầu xuân năm mới
Học sinh Thái Bình vác siêu Motor đi học Đại học (Mỗi con xe gần 1 tỷ)
Chào anh em đi lấy chồng!
Thời gian trôi đi nhanh quá, thấm thoát mười đã gần 12 năm kể từ ngày em là vợ anh, con chúng ta đã tròn 10 tuổi. Thời gian nếu được sống cùng nhau có lẽ chúng ta sẽ có một gia đình hạnh phúc.
Anh à, nhiều lúc em hỏi tại sao mọi chuyện xảy ra với mẹ con em, đã sáu lần sinh nhật của con không có anh, nhìn con càng ngày càng lớn em lại thấy tội. Từ khi con biết cảm nhận tình cảm, bố nó không còn để chia sẻ. Có lẽ trong lòng nó cũng buồn và tủi thân lắm. Em luôn cố gắng làm mọi chuyện, vì em muốn con bỏ qua mặc cảm có người cha tội lỗi. Em muốn con học hành đầy đủ cho bằng người ta, muốn con sau này biết suy nghĩ để lớn lên làm người có ích cho xã hội.
Em đã phấn đấu được kết nạp Đảng, cố gắng từng ngày để con được đầy đủ. Cũng thật khó cho em vì một thân một mình nuôi con, mọi chuyện xảy ra gần 6 năm nhưng đối với em luôn ám ảnh như mới hôm qua. Em chỉ viết lên những dòng chữ này không mong gì ở anh, chỉ xin anh hãy hiểu cho em vì thời gian qua gia đình em xảy ra quá nhiều đau buồn.
Em trai ra đi khi tuổi còn quá trẻ, mọi tổn thương lại về bên bố mẹ, anh em của em. Nỗi đau trong em quá lớn, em phải chứng kiến, chấp nhận những nỗi đau mà cả đời này là con người không ai muốn nhận. Mỗi khi anh điện thoại hỏi thăm bố em, anh lại nói bố nạp cho anh 200 nghìn tiền điện thoại. Bố mẹ già rồi, bệnh đau, tiền đâu ra? Sao anh không nghĩ khi sống nhờ vào bố mẹ quá nhiều mà không hề mang lại một niềm vui?
Bố mẹ đã tha thứ từ ngày anh ăn chơi trác táng, tiền bạc công ty anh mang đi hết, khi chia cổ phần bố không được đồng nào. Thậm chí lương của bố họ không trả, bố nghỉ việc, mang tiếng có đứa con rể như anh. Anh toàn làm tai tiếng cho gia đình em.
Giờ đây mọi chuyện đã xảy ra, cả cuộc đời này em và anh không thể đi chung trên một con đường mà khi xưa em đã chọn, anh hiểu rằng mọi chuyện em đang phải gánh chịu, em rất cần một sự chia sẻ. Em nhớ khi còn bên anh, những lúc cãi vã vì anh hay đi chơi về muộn anh đã nói với em "Tao đi cho mày nuôi con một mình”, giờ em đã cảm nhận được câu nói đó.
Sống với anh em luôn lo sợ từng ngày vì hạnh phúc của chúng ta không được vun đắp. Ngày này qua ngày khác, anh đi chơi khóa điện thoại không về, em giận quá dọn về bố mẹ ở, từ đó mình bắt đầu ly thân. Anh lui tới thăm con cũng là lúc bố mẹ cảm thương tình cảm cha con của anh, khuyên em quay lại. Bố mẹ gọi hai đứa và khuyên bảo cho chúng ta mượn đất, mượn tiền làm nhà.
Anh đã xin lỗi, hứa hẹn rất nhiều. Em cũng bắt đầu hy vọng, tin tưởng anh hơn, cứ tưởng hạnh phúc lại trở về khi mình bắt đầu xây nhà, về ở chung được hai tháng thì anh bị bắt vì buôn bán ma túy. Em quá bất ngờ, mọi hy vọng sụp đổ. Bản án của anh với 17 năm trời dài đằng đẵng.
Gần 6 năm không có anh, em cũng không có ý nghĩ sau này anh ra em sẽ về sống cùng, em đã mất hết lòng tin. Em ly hôn để chúng ta được giải thoát cho nhau, em cũng không có suy nghĩ mình sẽ lấy chồng nữa, cuộc sống cứ như muốn thử thách. Em đã gặp anh ấy, lúc đầu chỉ là tình cảm anh em, bạn bè. Anh ấy đã nói luôn yêu thương mẹ con em, lời nói đó không làm em suy nghĩ.
Rồi những tháng ngày anh ấy lui tới đưa đón con đi học, chăm sóc mỗi khi nó bệnh, mọi chuyện trong gia đình em đều được chia sẻ, em cũng cảm nhận được đâu là tình cảm anh ấy dành cho em. Những lúc con bệnh phải đi bệnh viện, anh ấy sẵn sàng nghỉ làm, những buổi tối học thêm anh ấy luôn đưa đón không ngại mưa gió, rồi nó đi chơi thả diều, coi phim.
Nó rất vui, nhìn như cha con vậy. Gần ba năm trời anh ấy luôn đi bên mẹ con em. Giờ đây suy nghĩ em đã thay đổi, em sẽ chấp nhận làm vợ người ta. Không giàu có, không đẹp trai nhưng em tìm được ở con người họ, sự chia sẻ chân thành. Anh ấy là con út trong gia đình có ba anh em, năm nay 37 tuổi, chưa có gia đình, tốt nghiệp đại học.
Gia đình họ đều biết hoàn cảnh của em, mọi người chấp nhận, bên gia đình họ đòi cưới. Em không muốn, có cưới mà không sống được với nhau cũng không có ý nghĩa gì. Có lẽ qua năm tới em sẽ đi đăng ký kết hôn, hai bên gia đình nói chuyện rồi về sống chung, như vậy em thấy tốt rồi.
Cuộc sống mẹ con em sắp tới lại thay đổi, chỉ mong anh hãy cư xử tốt hơn với em, coi em như một người bạn. Mọi chuyện rồi sẽ trôi theo thời gian, anh sẽ có ai đó để yêu thương chia sẻ. Cuộc sống em bắt đầu lật sang trang mới với hy vọng anh sẽ ủng hộ em và mang đến tư tưởng suy nghĩ tốt về em hơn. Em không muốn anh làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của em sau này nữa, có lẽ anh hiểu em hơn ai hết. Hãy chúc mừng em anh nhé!
Em đã phấn đấu được kết nạp Đảng, cố gắng từng ngày để con được đầy đủ. Cũng thật khó cho em vì một thân một mình nuôi con, mọi chuyện xảy ra gần 6 năm nhưng đối với em luôn ám ảnh như mới hôm qua. Em chỉ viết lên những dòng chữ này không mong gì ở anh, chỉ xin anh hãy hiểu cho em vì thời gian qua gia đình em xảy ra quá nhiều đau buồn.
Em trai ra đi khi tuổi còn quá trẻ, mọi tổn thương lại về bên bố mẹ, anh em của em. Nỗi đau trong em quá lớn, em phải chứng kiến, chấp nhận những nỗi đau mà cả đời này là con người không ai muốn nhận. Mỗi khi anh điện thoại hỏi thăm bố em, anh lại nói bố nạp cho anh 200 nghìn tiền điện thoại. Bố mẹ già rồi, bệnh đau, tiền đâu ra? Sao anh không nghĩ khi sống nhờ vào bố mẹ quá nhiều mà không hề mang lại một niềm vui?
Bố mẹ đã tha thứ từ ngày anh ăn chơi trác táng, tiền bạc công ty anh mang đi hết, khi chia cổ phần bố không được đồng nào. Thậm chí lương của bố họ không trả, bố nghỉ việc, mang tiếng có đứa con rể như anh. Anh toàn làm tai tiếng cho gia đình em.
Giờ đây mọi chuyện đã xảy ra, cả cuộc đời này em và anh không thể đi chung trên một con đường mà khi xưa em đã chọn, anh hiểu rằng mọi chuyện em đang phải gánh chịu, em rất cần một sự chia sẻ. Em nhớ khi còn bên anh, những lúc cãi vã vì anh hay đi chơi về muộn anh đã nói với em "Tao đi cho mày nuôi con một mình”, giờ em đã cảm nhận được câu nói đó.
Sống với anh em luôn lo sợ từng ngày vì hạnh phúc của chúng ta không được vun đắp. Ngày này qua ngày khác, anh đi chơi khóa điện thoại không về, em giận quá dọn về bố mẹ ở, từ đó mình bắt đầu ly thân. Anh lui tới thăm con cũng là lúc bố mẹ cảm thương tình cảm cha con của anh, khuyên em quay lại. Bố mẹ gọi hai đứa và khuyên bảo cho chúng ta mượn đất, mượn tiền làm nhà.
Anh đã xin lỗi, hứa hẹn rất nhiều. Em cũng bắt đầu hy vọng, tin tưởng anh hơn, cứ tưởng hạnh phúc lại trở về khi mình bắt đầu xây nhà, về ở chung được hai tháng thì anh bị bắt vì buôn bán ma túy. Em quá bất ngờ, mọi hy vọng sụp đổ. Bản án của anh với 17 năm trời dài đằng đẵng.
Gần 6 năm không có anh, em cũng không có ý nghĩ sau này anh ra em sẽ về sống cùng, em đã mất hết lòng tin. Em ly hôn để chúng ta được giải thoát cho nhau, em cũng không có suy nghĩ mình sẽ lấy chồng nữa, cuộc sống cứ như muốn thử thách. Em đã gặp anh ấy, lúc đầu chỉ là tình cảm anh em, bạn bè. Anh ấy đã nói luôn yêu thương mẹ con em, lời nói đó không làm em suy nghĩ.
Rồi những tháng ngày anh ấy lui tới đưa đón con đi học, chăm sóc mỗi khi nó bệnh, mọi chuyện trong gia đình em đều được chia sẻ, em cũng cảm nhận được đâu là tình cảm anh ấy dành cho em. Những lúc con bệnh phải đi bệnh viện, anh ấy sẵn sàng nghỉ làm, những buổi tối học thêm anh ấy luôn đưa đón không ngại mưa gió, rồi nó đi chơi thả diều, coi phim.
Nó rất vui, nhìn như cha con vậy. Gần ba năm trời anh ấy luôn đi bên mẹ con em. Giờ đây suy nghĩ em đã thay đổi, em sẽ chấp nhận làm vợ người ta. Không giàu có, không đẹp trai nhưng em tìm được ở con người họ, sự chia sẻ chân thành. Anh ấy là con út trong gia đình có ba anh em, năm nay 37 tuổi, chưa có gia đình, tốt nghiệp đại học.
Gia đình họ đều biết hoàn cảnh của em, mọi người chấp nhận, bên gia đình họ đòi cưới. Em không muốn, có cưới mà không sống được với nhau cũng không có ý nghĩa gì. Có lẽ qua năm tới em sẽ đi đăng ký kết hôn, hai bên gia đình nói chuyện rồi về sống chung, như vậy em thấy tốt rồi.
Cuộc sống mẹ con em sắp tới lại thay đổi, chỉ mong anh hãy cư xử tốt hơn với em, coi em như một người bạn. Mọi chuyện rồi sẽ trôi theo thời gian, anh sẽ có ai đó để yêu thương chia sẻ. Cuộc sống em bắt đầu lật sang trang mới với hy vọng anh sẽ ủng hộ em và mang đến tư tưởng suy nghĩ tốt về em hơn. Em không muốn anh làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của em sau này nữa, có lẽ anh hiểu em hơn ai hết. Hãy chúc mừng em anh nhé!
Em cũng chúc anh vui vẻ, cải tạo tốt để sau này ra có được cuộc sống tốt hơn! Chào anh.
An
Xin lỗi em lần cuối
Em đừng ghen tỵ với hạnh phúc của người ta, đừng ghen tỵ với niềm vui chính em đã đánh mất, đừng ghen tỵ vì một phần của em sẽ thuộc về người khác. Em không xấu xa, nhưng tham lam, ảo mộng, ích kỷ, muốn tốt đẹp là của riêng mình, điều này thật khó và quá sức anh rồi.
Hà Nội mùa hoa phượng đỏ thắm cũng là mùa chia ly những kỷ niệm học trò, còn ta thời đó đã qua nên thả mặc hồn mình theo gió phiêu du. Màn đêm buông xuống, nhấn chìm mọi vật bằng một màu đen tối, mịt mờ. Không gian tĩnh lặng đến lạnh người. Ký ức ùa về như cuốn noithatminhphat.vn phim quay chậm đưa ta về với ngày xưa, ở đó có hai người và tình yêu còn dang dở đầy tội lỗi.
Hơn 5 năm trôi qua, làm bạn, người yêu, quan tâm, động viên, chia sẻ tất cả ngọt bùi đắng cay trong cuộc sống, cứ ngỡ như một gia đình, cuối cùng lại là những người bạn. Em có nhớ lần đầu anh đón em trên con phố nhỏ thân quen, lúc đó em đã lặng nhìn bóng dáng anh cao gầy? Em cười đầy hạnh phúc, thân hình nhỏ bé gầy guộc vì vất vả, cuộc sống của em vẫn nằm trong anh.
Càng ngày anh càng thương yêu em nhiều hơn, những lần tranh cãi, những lời động viên, bên em bất cứ khi nào em cần một cách vô điều kiện. Còn em mải miết nhìn về quá khứ mệt nhoài, hằn trong tim, quá khứ không thuộc về em. Em vô tâm, vô tình làm trái tim anh tổn thương. Anh buồn, lặng lẽ nhìn em bước đi. Anh vẫn bên em và gom tất cả mọi sự thiệt thòi về mình như một điều hiển nhiên.
Anh đã nói: “Tình cảm là cho đi mà không cần nhận lại”. Em mỉm cười khóe mắt cay cay. Ngày tháng qua đi, em không đủ can đảm để nắm lấy hạnh phúc của mình, em sợ đó không phải là của em hay sợ chính mình bị tổn thương lần nữa. Em ích kỷ, anh lại quá cảm thông, cứ như thế bỏ qua bao cơ hội dành cho nhau.
Em chạy, anh đuổi theo, em dừng lại, anh đứng xa lặng nhìn. Em mải miết chạy, anh bỏ cuộc sau lưng, biến mất trong sự ngỡ ngàng. Em bơ vơ, hụt hẫng, ngoảnh mặt lại không còn anh phía sau. Em lạc lõng giữa dòng người qua lại, giữa thế giới chẳng phải của em. Em hận anh, hận cái kiểu thích thì quan tâm quá mức, hết thích thì lạnh lùng làm ngơ.
Trò đời thật trớ trêu, số phận đẩy ta xa rời nhau, rồi ngồi đây gặp mặt làm ngơ. Anh vẫn ở bên em để mỗi khi cần chia sẻ, đó là điều em vẫn được nhận từ anh. Anh luôn nghiêng bờ vai cho em ngả vào, chỉ mong em có khuôn mặt hồn nhiên, không còn nụ cười buồn. Mắt em đừng ướt lệ, tim không đau thắt, môi mỉm cười chúc hạnh phúc cho anh.
Anh lùi dần đi về phía khuất của riêng mình, phía anh thường đứng dõi theo em để cảm nhận cảm giác của anh bao ngày qua. Anh tìm được lại những gì đã đánh mất, còn em mất đi một phần vĩnh viễn.
Em đừng ghen tỵ với hạnh phúc của người ta, đừng ghen tỵ với niềm vui mà chính em đã đánh mất, ghen tỵ vì một phần của em sẽ thuộc về người khác. Em không xấu xa, nhưng tham lam, ảo mộng, ích kỷ, muốn tốt đẹp là của riêng mình, điều này thật khó và quá sức anh rồi. Em thật ngốc! Ngốc khi không nhận ra tình cảm của anh chân thành sâu đậm. Bấy lâu nay em vô tình vứt bỏ, ngốc khi anh dừng lại em cũng dừng lại đứng im, để sau này em ngồi nhìn kỷ niệm. Xin lỗi em lời cuối.
Hơn 5 năm trôi qua, làm bạn, người yêu, quan tâm, động viên, chia sẻ tất cả ngọt bùi đắng cay trong cuộc sống, cứ ngỡ như một gia đình, cuối cùng lại là những người bạn. Em có nhớ lần đầu anh đón em trên con phố nhỏ thân quen, lúc đó em đã lặng nhìn bóng dáng anh cao gầy? Em cười đầy hạnh phúc, thân hình nhỏ bé gầy guộc vì vất vả, cuộc sống của em vẫn nằm trong anh.
Càng ngày anh càng thương yêu em nhiều hơn, những lần tranh cãi, những lời động viên, bên em bất cứ khi nào em cần một cách vô điều kiện. Còn em mải miết nhìn về quá khứ mệt nhoài, hằn trong tim, quá khứ không thuộc về em. Em vô tâm, vô tình làm trái tim anh tổn thương. Anh buồn, lặng lẽ nhìn em bước đi. Anh vẫn bên em và gom tất cả mọi sự thiệt thòi về mình như một điều hiển nhiên.
Anh đã nói: “Tình cảm là cho đi mà không cần nhận lại”. Em mỉm cười khóe mắt cay cay. Ngày tháng qua đi, em không đủ can đảm để nắm lấy hạnh phúc của mình, em sợ đó không phải là của em hay sợ chính mình bị tổn thương lần nữa. Em ích kỷ, anh lại quá cảm thông, cứ như thế bỏ qua bao cơ hội dành cho nhau.
Em chạy, anh đuổi theo, em dừng lại, anh đứng xa lặng nhìn. Em mải miết chạy, anh bỏ cuộc sau lưng, biến mất trong sự ngỡ ngàng. Em bơ vơ, hụt hẫng, ngoảnh mặt lại không còn anh phía sau. Em lạc lõng giữa dòng người qua lại, giữa thế giới chẳng phải của em. Em hận anh, hận cái kiểu thích thì quan tâm quá mức, hết thích thì lạnh lùng làm ngơ.
Trò đời thật trớ trêu, số phận đẩy ta xa rời nhau, rồi ngồi đây gặp mặt làm ngơ. Anh vẫn ở bên em để mỗi khi cần chia sẻ, đó là điều em vẫn được nhận từ anh. Anh luôn nghiêng bờ vai cho em ngả vào, chỉ mong em có khuôn mặt hồn nhiên, không còn nụ cười buồn. Mắt em đừng ướt lệ, tim không đau thắt, môi mỉm cười chúc hạnh phúc cho anh.
Anh lùi dần đi về phía khuất của riêng mình, phía anh thường đứng dõi theo em để cảm nhận cảm giác của anh bao ngày qua. Anh tìm được lại những gì đã đánh mất, còn em mất đi một phần vĩnh viễn.
Em đừng ghen tỵ với hạnh phúc của người ta, đừng ghen tỵ với niềm vui mà chính em đã đánh mất, ghen tỵ vì một phần của em sẽ thuộc về người khác. Em không xấu xa, nhưng tham lam, ảo mộng, ích kỷ, muốn tốt đẹp là của riêng mình, điều này thật khó và quá sức anh rồi. Em thật ngốc! Ngốc khi không nhận ra tình cảm của anh chân thành sâu đậm. Bấy lâu nay em vô tình vứt bỏ, ngốc khi anh dừng lại em cũng dừng lại đứng im, để sau này em ngồi nhìn kỷ niệm. Xin lỗi em lời cuối.
Dương
baigiangtoanhoc.com
baigiangtoanhoc.com
Sunday, May 19, 2013
Tìm người đàn ông tốt ở đâu
Để tìm được chúng tôi xin đừng đứng gần các quán bia, quán nhậu, quán cà phê mờ ảo, nên tìm chúng tôi ở những gia đình có tiếng cười nói hạnh phúc, có ánh đèn đêm đêm ngay cả những ngày cuối tuần. Các cô muốn chúng tôi ở xung quanh thì hãy sống tốt và bớt kiêu căng, tự kỷ đi.
Tôi đang không hài lòng với những đánh giá về đàn ông Việt trong thời gian gần đây. Tôi cũng là đàn ông Việt, biết giá trị của mình đến đâu, ít nhất cũng biết tôi là ai trong muôn vàn những người đàn ông Việt Nam. Gần đây luôn có những cô gái đưa ra những lời chê bai đàn ông Việt, tôi không rõ các bạn gái này sinh ra và lớn lên ở đâu, trưởng thành ra sao, thành đạt thế nào, nhưng có một nét rất chung ở các cô gái chê bai đàn ông Việt đó là những người tự nhận thành đạt, có cuộc sống khá giả, độc lập và học cao.
Tôi sẽ không bao giờ lên tiếng khi các cô gái này không nói là mình thành đạt hay học cao. Tôi không hiểu học cao đến đâu mà trong vô số các mối quan hệ trong xã hội, công việc hàng ngày của các cô ấy không hề có một người đàn ông tốt. Như thế tự nhiên xuất hiện câu hỏi các cô làm việc ở đâu và sống trong môi trường nào, sống thế nào? Xin hỏi rằng các cô nhìn thấy những người đàn ông Việt bên quán bia vỉa hè khi các cô cũng ngồi cách đó không xa và cũng buôn dưa lê giống họ? Hay những lúc các cô cưỡi xe máy vè vè đi cà phê chụp ảnh, shopping ở những nơi sang trọng và những cửa hàng xa xỉ đắt tiền? Vậy các cô có chăm chỉ không? Các cô cũng đang đi chơi đó thôi.
Các cô có đang ở nhà đâu mà biết có những người đàn ông Việt đang nai lưng ra chăm sóc cho căn nhà của riêng họ. Thêm vào đó, các cô nói thành đạt giỏi dang đến đâu mà những người đàn ông tốt đều không dám tới gần? Tôi nói vậy bởi vì chính các cô nói không tìm thấy những người đàn ông Việt tốt xung quanh. Người ta vẫn thường có câu “Tiên trách kỷ hậu trách nhân”, có bao giờ các cô nghĩ mình đang sống thế nào chưa? Mình đang sống tốt hay không? Mình có phải là cô gái chăm chỉ ngoan ngoãn, hiền thục? Hay câu hỏi “Tại sao những đàn ông Việt xung quanh các cô đều không tốt, vậy những người đàn ông Việt tốt đang ở đâu”?
Khi đặt ra được câu hỏi đó các cô sẽ biết nên tìm chúng tôi, những người đàn ông Việt tốt ở đâu. Người xưa cũng có câu “Hữu xạ tự nhiên hương”, câu này có nghĩa là hoa thơm tất có ong, có bướm, đã có bướm thì sẽ nay đậu hoa này mai đậu hoa khác chỉ là để hưởng hoa, hưởng thụ cái đẹp bên ngoài hoa. Ong sẽ chăm chỉ tìm mật trong những bông hoa đó để xây dựng tổ ấm cho mình. Các cô có thể phân biệt được đâu là những con bướm lười nhác, đâu là những con ong thợ cần cù chưa?
Thông thường chúng tôi, những người đàn ông tốt không phô trương, không mỹ miều, không hoa hòe hoa sói, lại càng không cố thể hiện mình trước đám đông bởi chúng tôi biết mình là ai và cần điều gì. Chỉ có những kẻ mong sao sớm đoạt được cái mình muốn họ sẽ làm mọi cách để làm mờ mắt và tuôn ra những lời đường mật để làm mát tai các cô.
Các anh chàng này sẽ đưa các cô đến những nơi xa hoa, hay vào những nhà hàng sang trọng, mua cho các cô những món quà đắt tiền chỉ để thực hiện một mục đích duy nhất là chiếm được các cô trong thời gian ngắn nhất, rồi còn tính tới các cô khác nữa. Những người đàn ông tốt vẫn cứ bình thản với gì họ có, không bao giờ tốn thời gian vào những người chỉ muốn hưởng thụ, hay các cô gái không biết phải trái.
Các cô muốn gì ở những người đàn ông Việt? Những người đàn ông tốt cũng mong muốn có được người vợ tốt, biết chăm sóc gia đình và vì gia đình. Chúng tôi cũng yêu cái đẹp, nhưng chỉ là cái đẹp tự nhiên, được toát ra từ chính tâm hồn các cô, chứ không phải vì những gì các cô có trên người. Những người đàn ông Việt mẫu mực luôn biết chăm sóc phụ nữ và luôn biết chia sẻ những công việc trong gia đình. Bởi trong tương lai, con cái chúng tôi cũng đang sống trong gia đình đó, chúng tôi không muốn những đứa con nhìn vào một tấm gương mờ đục, nhìn vào một người cha bệ rạc, mà sẽ là hình mẫu cho các con.
Chúng tôi cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc và dĩ nhiên bên những cô vợ biết yêu thương, cảm thông và chia sẻ. Chúng tôi cũng vào bếp, sẵn sàng tắm cho con, giặt quần áo, rửa bát, quét nhà. Trước khi làm chồng làm cha, chúng tôi cũng độc thân, cũng làm tất cả những gì phải làm để có cuộc sống sung túc, nề nếp. Chúng tôi ghét la cà quán xá, nhậu nhẹt thâu đêm bởi còn quá nhiều việc phải làm. Các cô bảo chúng tôi lười nhác nhưng đâu có lười.
Các cô muốn chúng tôi phải cung phụng, phải có những món quà đắt tiền hay những cuộc đi chơi dài ngày tốn kém mới gọi là ga lăng? Mới đây thôi, có một cô nào đó đang đi học ở Mỹ nói đàn ông Tây chung thủy hơn đàn ông Việt. Cô gái đó đã biết gì về đàn ông Mỹ khi mới tới Mỹ được 3 năm trong khi đó thời gian chủ yếu chỉ tiếp xúc với sinh viên. Tôi, một người đàn ông Việt sống trên đất Mỹ hơn 10 năm nay, nói tiếng Anh lưu loát, cũng tốt nghiệp đại học ở Mỹ, đi làm cho một công ty Mỹ và có vô số những người bạn Mỹ đủ chủng tộc.
Tôi không thiếu bạn bè là người Mỹ và còn nhiều lần được mời về nhà ăn cơm tối. Đến giờ tôi cũng chỉ cảm nhận được là đang sống mon men bên lề xã hội Mỹ. Ấy vậy mà cô gái đó mới có 3 năm đi học ở Mỹ đã dám thốt lên những lời đao to búa lớn đến thế. Người ta vẫn thường nói “Ông có thò chân giò thì bà mới thò chai rượu”, cuộc sống phải có qua có lại, có sự đồng cảm, biết yêu thương chứ không chỉ dựa trên nền tảng vật chất, điều mà bấy lâu nay người ta vẫn cứ cho rằng vô nghĩa.
Trước khi các cô chê bai, các cô nên đi tìm những người đàn ông Việt tốt. Hãy nhìn chúng tôi sống, yêu thương bạn bè, các sống vì gia đình, chia sẻ mọi nỗi đau niềm vui với người thân và sẵn sàng làm tất cả những công việc nhà hàng ngày. Các cô muốn chê bai xin hãy bỏ cặp kính râm và nhìn đời bằng cả hai con mắt mở to để biết được đâu là bướm là ong, biết được đâu là Tây là Việt.
Các cô muốn được yêu thương xin hãy yêu thương trước để rồi cùng nhau vượt qua cuộc sống khó khăn hàng ngày, có được một gia đình hạnh phúc. Để tìm được chúng tôi xin đừng đứng gần các quán bia, quán nhậu, quán cà phê mờ ảo, nên tìm chúng tôi ở những gia đình có tiếng cười nói hạnh phúc, có ánh đèn đêm đêm ngay cả những ngày cuối tuần. Các cô muốn chúng tôi ở xung quanh thì hãy sống tốt và bớt kiêu căng, tự kỷ đi. Những người đàn ông Việt tốt sẽ không bao giờ tiêu tiền như rác vì chúng tôi biết, tương lai còn dài phía trước và có cả những đứa con cần được chăm sóc, những cô vợ cần được yêu thương.
Giờ các cô có thể tìm thấy chúng tôi rồi đấy. Thay vì chê bai, hãy sống tốt lên và hoàn thiện bản thân, bớt đòi hỏi vì. Chúng tôi cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều ngoài tình yêu thương và cảm thông chia sẻ, sẽ luôn hiện hữu ở mọi nơi nếu các cô chịu tìm kiếm, và có tình yêu với trái tim đầy lòng nhân hậu. Nếu không, chúng tôi sẽ tự làm vô hình trước mắt các cô. Chúc các cô tìm được người đàn ông Việt tốt như tôi.
Tôi sẽ không bao giờ lên tiếng khi các cô gái này không nói là mình thành đạt hay học cao. Tôi không hiểu học cao đến đâu mà trong vô số các mối quan hệ trong xã hội, công việc hàng ngày của các cô ấy không hề có một người đàn ông tốt. Như thế tự nhiên xuất hiện câu hỏi các cô làm việc ở đâu và sống trong môi trường nào, sống thế nào? Xin hỏi rằng các cô nhìn thấy những người đàn ông Việt bên quán bia vỉa hè khi các cô cũng ngồi cách đó không xa và cũng buôn dưa lê giống họ? Hay những lúc các cô cưỡi xe máy vè vè đi cà phê chụp ảnh, shopping ở những nơi sang trọng và những cửa hàng xa xỉ đắt tiền? Vậy các cô có chăm chỉ không? Các cô cũng đang đi chơi đó thôi.
Các cô có đang ở nhà đâu mà biết có những người đàn ông Việt đang nai lưng ra chăm sóc cho căn nhà của riêng họ. Thêm vào đó, các cô nói thành đạt giỏi dang đến đâu mà những người đàn ông tốt đều không dám tới gần? Tôi nói vậy bởi vì chính các cô nói không tìm thấy những người đàn ông Việt tốt xung quanh. Người ta vẫn thường có câu “Tiên trách kỷ hậu trách nhân”, có bao giờ các cô nghĩ mình đang sống thế nào chưa? Mình đang sống tốt hay không? Mình có phải là cô gái chăm chỉ ngoan ngoãn, hiền thục? Hay câu hỏi “Tại sao những đàn ông Việt xung quanh các cô đều không tốt, vậy những người đàn ông Việt tốt đang ở đâu”?
Khi đặt ra được câu hỏi đó các cô sẽ biết nên tìm chúng tôi, những người đàn ông Việt tốt ở đâu. Người xưa cũng có câu “Hữu xạ tự nhiên hương”, câu này có nghĩa là hoa thơm tất có ong, có bướm, đã có bướm thì sẽ nay đậu hoa này mai đậu hoa khác chỉ là để hưởng hoa, hưởng thụ cái đẹp bên ngoài hoa. Ong sẽ chăm chỉ tìm mật trong những bông hoa đó để xây dựng tổ ấm cho mình. Các cô có thể phân biệt được đâu là những con bướm lười nhác, đâu là những con ong thợ cần cù chưa?
Thông thường chúng tôi, những người đàn ông tốt không phô trương, không mỹ miều, không hoa hòe hoa sói, lại càng không cố thể hiện mình trước đám đông bởi chúng tôi biết mình là ai và cần điều gì. Chỉ có những kẻ mong sao sớm đoạt được cái mình muốn họ sẽ làm mọi cách để làm mờ mắt và tuôn ra những lời đường mật để làm mát tai các cô.
Các anh chàng này sẽ đưa các cô đến những nơi xa hoa, hay vào những nhà hàng sang trọng, mua cho các cô những món quà đắt tiền chỉ để thực hiện một mục đích duy nhất là chiếm được các cô trong thời gian ngắn nhất, rồi còn tính tới các cô khác nữa. Những người đàn ông tốt vẫn cứ bình thản với gì họ có, không bao giờ tốn thời gian vào những người chỉ muốn hưởng thụ, hay các cô gái không biết phải trái.
Các cô muốn gì ở những người đàn ông Việt? Những người đàn ông tốt cũng mong muốn có được người vợ tốt, biết chăm sóc gia đình và vì gia đình. Chúng tôi cũng yêu cái đẹp, nhưng chỉ là cái đẹp tự nhiên, được toát ra từ chính tâm hồn các cô, chứ không phải vì những gì các cô có trên người. Những người đàn ông Việt mẫu mực luôn biết chăm sóc phụ nữ và luôn biết chia sẻ những công việc trong gia đình. Bởi trong tương lai, con cái chúng tôi cũng đang sống trong gia đình đó, chúng tôi không muốn những đứa con nhìn vào một tấm gương mờ đục, nhìn vào một người cha bệ rạc, mà sẽ là hình mẫu cho các con.
Chúng tôi cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc và dĩ nhiên bên những cô vợ biết yêu thương, cảm thông và chia sẻ. Chúng tôi cũng vào bếp, sẵn sàng tắm cho con, giặt quần áo, rửa bát, quét nhà. Trước khi làm chồng làm cha, chúng tôi cũng độc thân, cũng làm tất cả những gì phải làm để có cuộc sống sung túc, nề nếp. Chúng tôi ghét la cà quán xá, nhậu nhẹt thâu đêm bởi còn quá nhiều việc phải làm. Các cô bảo chúng tôi lười nhác nhưng đâu có lười.
Các cô muốn chúng tôi phải cung phụng, phải có những món quà đắt tiền hay những cuộc đi chơi dài ngày tốn kém mới gọi là ga lăng? Mới đây thôi, có một cô nào đó đang đi học ở Mỹ nói đàn ông Tây chung thủy hơn đàn ông Việt. Cô gái đó đã biết gì về đàn ông Mỹ khi mới tới Mỹ được 3 năm trong khi đó thời gian chủ yếu chỉ tiếp xúc với sinh viên. Tôi, một người đàn ông Việt sống trên đất Mỹ hơn 10 năm nay, nói tiếng Anh lưu loát, cũng tốt nghiệp đại học ở Mỹ, đi làm cho một công ty Mỹ và có vô số những người bạn Mỹ đủ chủng tộc.
Tôi không thiếu bạn bè là người Mỹ và còn nhiều lần được mời về nhà ăn cơm tối. Đến giờ tôi cũng chỉ cảm nhận được là đang sống mon men bên lề xã hội Mỹ. Ấy vậy mà cô gái đó mới có 3 năm đi học ở Mỹ đã dám thốt lên những lời đao to búa lớn đến thế. Người ta vẫn thường nói “Ông có thò chân giò thì bà mới thò chai rượu”, cuộc sống phải có qua có lại, có sự đồng cảm, biết yêu thương chứ không chỉ dựa trên nền tảng vật chất, điều mà bấy lâu nay người ta vẫn cứ cho rằng vô nghĩa.
Trước khi các cô chê bai, các cô nên đi tìm những người đàn ông Việt tốt. Hãy nhìn chúng tôi sống, yêu thương bạn bè, các sống vì gia đình, chia sẻ mọi nỗi đau niềm vui với người thân và sẵn sàng làm tất cả những công việc nhà hàng ngày. Các cô muốn chê bai xin hãy bỏ cặp kính râm và nhìn đời bằng cả hai con mắt mở to để biết được đâu là bướm là ong, biết được đâu là Tây là Việt.
Các cô muốn được yêu thương xin hãy yêu thương trước để rồi cùng nhau vượt qua cuộc sống khó khăn hàng ngày, có được một gia đình hạnh phúc. Để tìm được chúng tôi xin đừng đứng gần các quán bia, quán nhậu, quán cà phê mờ ảo, nên tìm chúng tôi ở những gia đình có tiếng cười nói hạnh phúc, có ánh đèn đêm đêm ngay cả những ngày cuối tuần. Các cô muốn chúng tôi ở xung quanh thì hãy sống tốt và bớt kiêu căng, tự kỷ đi. Những người đàn ông Việt tốt sẽ không bao giờ tiêu tiền như rác vì chúng tôi biết, tương lai còn dài phía trước và có cả những đứa con cần được chăm sóc, những cô vợ cần được yêu thương.
Giờ các cô có thể tìm thấy chúng tôi rồi đấy. Thay vì chê bai, hãy sống tốt lên và hoàn thiện bản thân, bớt đòi hỏi vì. Chúng tôi cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều ngoài tình yêu thương và cảm thông chia sẻ, sẽ luôn hiện hữu ở mọi nơi nếu các cô chịu tìm kiếm, và có tình yêu với trái tim đầy lòng nhân hậu. Nếu không, chúng tôi sẽ tự làm vô hình trước mắt các cô. Chúc các cô tìm được người đàn ông Việt tốt như tôi.
Lăng
Subscribe to:
Comments (Atom)


