Translate

Monday, May 20, 2013

Dân Thái Bình giàu nhất Việt Nam


Dân Hải Phòng, Sài Gòn, Hà Nội nổi tiếng về ăn chơi, mua sắm nhưng là lẻ tẻ vài xu một kiểu như ăn bát phở bò kobe 600.000 đ đã gọi là đại gia phở, đeo cái đồng hồ 5000 USD đã cảm thấy đẳng cấp…, nhưng còn để chi cả trăm tỷ chơi vui thì phải đến Thái Bình province, Vietnam !

Mercedes Benz C200 ra làm taxi bình dân cho nông dân đi cấy
http://nhansuvietnam.vn/news_pictures/12/mxnad1246255686.jpg

Xe MẸC đem làm taxi tại Thái bình (Cty Taxi Hoàng Hà dùng 30 Mẹc làm TX từ năm 2006)
Vừa qua khu Parkson Tây Sơn mới xây xong, khu mua sắm này do 1 tiểu gia nhỏ người Thái bình xây nên. Tiểu gia này chi 1000 tỷ xây khu nhà này ở Hà nội chỉ vì vợ con thích sài đồ Parkson khi đi du lịch Mã lay
http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/25/78/a-tb-bitexco-financial-15.jpg
Ở Thái bình còn chưa kể đến Cty Bình Minh Tiền hải vừa xây tòa nhà Cao nhất Miền nam Việt nam 66 tầng Búp sen tại TPHCM và 2 khu tòa nhà The Mannor to nhất nhì Châu Á
Chưa kể đại gia Vũ Văn Tiền tương truyền có vài tỷ USD hơn cả chúa đảo Tuần Châu Đào Hồng Tuyển. Tầm bầu Đức Hoàng Anh , Vượng Vincom, Long Hòa Phát, Hiển T&T… thì chỉ là hạng làng nhàng nếu về Thái Bình
Ở Việt nam đã có ai dám xây nhà rộng …. 5 héc ta? để ở hay xây nhà thờ cúng ông bà nhà mình rộng…. 5 héc ta? hay xây lăng để chứa hài cốt rộng như thế?
Công trình lăng mộ khổng lồ nằm trên mảnh đất đẹp nhất, ngay đầu làng, rộng 50.000 mét vuông, tức 5 héc-ta. Để tiến hành xây dựng lăng mộ, đại gia Trần Văn Sen đã mua nửa cánh đồng làng Mẹo, nơi mà đất đắt chả kém gì đất thủ đô. Khi làm móng ngôi lăng riêng tiền vật liệu làm móng là…. 50 tỷ và tiền ăn trưa cho thợ đã mất… 1 tỷ (Năm 2002)
Làng Mẹo, tức làng Phương La (Thái Phương, Hưng Hà, Thái Bình) là nơi sản sinh ra nhiều tỷ phú. Các tỷ phú có nhiều tiền, nên họ có thể thỏa mãn ước vọng, ham muốn của mình.
Mỗi người có một thú chơi khác nhau. Một số đại gia trong làng có niềm đam mê chơi cây. Nổi tiếng nhất về chơi cây có lẽ là đại gia Đinh Hồng Quân, TGĐ Công ty dệt may Hồng Quân, là công ty dệt may lớn nhất ở tỉnh Thái Bình, mỗi năm nộp thuế vài chục tỷ.
Ông Quân đã bỏ ra vài chục tỷ đồng để mua cây về chơi. Cách đây 5 năm, ông Quân đã khiến giới chơi cây cả nước ngưỡng mộ khi mua một cây sanh ở Nam Định với giá 3 tỷ đồng. Vừa rồi, trong đợt triển lãm sinh vật cảnh kỷ niệm 1.000 Thăng Long – Hà Nội, ông cũng mang một số cây lên đua sắc. Giới chơi cây đã choáng váng khi ông Quân tuyên bố cây sanh thế “Thăng Long” của ông có giá… 150 tỷ đồng. Cái giá đó là do ông tự định, chứ chẳng biết có ai mua nổi không, nhưng qua đó cũng thấy rằng, ông là một trong những đại gia có thú chơi khủng ở “làng tỷ phú”.
Tuy nhiên, thú chơi cây của tỷ phú làng Mẹo không phải là nổi bật. Thú xây mồ mả, đền thờ ở đây mới đáng kính nể, không đâu ở đất nước này khủng khiếp bằng.
Phía trước lăng mộ
Các dòng họ nổi tiếng ở làng này như Đinh, Lê, Vũ đều đã có lăng mộ tổ tiên, đền thờ trị giá nhiều tỷ đồng. Nằm ngay cạnh chợ làng là công trình đền thờ hoành tráng của họ Lê, làm toàn bằng gỗ quý và đá xanh, đá trắng Nghệ An. Riêng bậc đá bước vào nhà thờ cũng trị giá cả trăm triệu. Những hạng mục bằng gỗ được chạm trổ hoa văn rồng phượng cầu kỳ, tinh xảo.
Tuy nhiên, đứng giữa chợ, nhìn công trình đền thờ của họ Lê, thấy quá nhỏ bé so với công trình lăng mộ của họ Trần, do đại tỷ phú Trần Văn Sen xây dựng. Lăng mộ nằm ngay đầu làng, ánh màu vàng chóe trong ráng chiều thật ấn tượng.
Cũng không biết phải gọi công trình này thế nào cho chính xác. Người thì gọi đây là đền thờ, vì trước đây, tại mảnh đất này, có một ngôi đền nhỏ xíu tên là Đền Nhà Ông. Tại ngôi đền nhỏ xíu đó, có ngôi mộ của đức tổ Hoằng Nghị Đại Vương, tức ông Trần Hoằng Nghị, người dạy dân làng Mẹo trồng dâu, nuôi tằm, dệt cửi, và là cha đẻ của Thái sư Trần Thủ Độ. Công trình khổng lồ này đã xây trùm lên ngôi mộ và ngôi đền đó. Chính vì những lý do trên, nên người dân trong làng gọi công trình này là lăng mộ.
Công trình lăng mộ khổng lồ nằm trên mảnh đất đẹp nhất, ngay đầu làng, rộng 50.000 mét vuông, tức 5 héc-ta. Để tiến hành xây dựng lăng mộ, đại gia Trần Văn Sen đã mua nửa cánh đồng làng Mẹo, nơi mà đất đắt chả kém gì đất thủ đô.
Đứng trước lăng mộ, trông những ngôi nhà 3-4 tầng phía sau quá nhỏ bé, chưa tới mái tầng một của lăng mộ.
Móng lăng mộ ăn sâu xuống lòng đất 4,2m, được đổ bêtông kín đặc tạo thành tầng hầm rất rộng. Phần móng nổi lên mặt đất của lăng mộ cao 2,5m. Tiếp theo phần móng là đến thân lăng mộ. Đứng từ dưới nhìn lên, thấy mái lăng mộ gồm ba lớp bêtông xếp chồng lên nhau.
Phần trước lăng mộ là những công trình bằng đá xanh, chạm trổ rất cầu kỳ. Đôi rồng đá thời Trần ngự hai bên rất đẹp, đôi lộc bình bằng đá cao quá đầu người. Phần hiên của công trình rộng mênh mông, đủ làm một sân khấu hoành tráng. Toàn bộ công trình lăng mộ này là một khối bêtông sắt thép đồ sộ.
Lăng mộ gồm 3 tầng, 6 mái, cao 41m, bằng tòa nhà cao tầng hiện đại. Mái tầng một của lăng mộ gồm đôi rồng khổng lồ chầu vào chiếc “bánh xe lịch sử” ở trung tâm mặt trước lăng mộ. Những tầng trên, các mái dốc đều có rồng chầu mặt nguyệt. Hình thù rồng, mặt nguyệt cùng các hình vẽ, hình khắc đều được sự tư vấn của các nhà văn hóa, sử học để cho phù hợp với kiến trúc đời Lý và đời Trần.
Bên trong lăng mộ với rất nhiều đồ vật quý hiếm.
Lăng mộ có 3 cửa vào. Cánh cửa khổng lồ bằng gỗ dày đến 20cm. Tôi trộm nghĩ, riêng một chiếc cánh cửa này cũng phải cỡ trăm triệu.

Bên trong lăng mộ gây choáng ngợp thực sự. Hàng vạn chi tiết đều cầu kỳ, tinh vi và màu chủ đạo là vàng và đỏ. Trong lòng lăng mộ rộng gần 800 mét vuông này có tới 42 cột trụ đỡ mái rộng nặng nghìn tấn. Phía dưới tầng chính của lăng mộ là tầng hầm sâu xuống lòng đất. Tầng hầm gồm tổng cộng 20 căn phòng thông nhau, 4 phòng xây kín. Phòng thông nhau để con cháu hội họp còn 4 phòng kín chứa vật dụng, đồ quý. Người làng Mẹo nói vui, nếu có chiến tranh, bom rải thảm ở làng, thì các cụ họ Trần vẫn đàng hoàng ngồi họp hành bàn việc họ.
Công trình lăng mộ này được khởi công xây dựng từ tháng 6/2002, đến tận ngày 10/2/2011, tức là sau 9 năm xây dựng mới hoàn thành. Tuy nhiên, theo cụ Trần Văn Thoan, người trông nom lăng mộ, thì hiện tại mới hoàn thành hạng mục chính. Trên khu đất rộng 5 héc-ta đó, sẽ còn vô vàn công trình kiến trúc khác nữa, có thể là quần thể đền mộ nhỏ hơn của từng gia đình, công viên, các khu sinh hoạt văn hóa, các công trình kiến trúc mô tả đời sống thời Lý – Trần… Cũng có thể sẽ đào một cái hồ lớn, đắp ngọn núi để tạo phong thủy cho quần thể lăng mộ.

Chủ chi và cũng là người bỏ nhiều tâm huyết nhất vào công trình này là Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới, nghệ nhân Trần Văn Sen. Ông Sen đã nung nấu thực hiện công trình này từ nhiều năm trước. Trong chuyến sang Trung Quốc, ông thấy lăng mộ họ Trần đều hoành tráng, nghĩ đến lăng mộ tổ Trần làng mình mà tủi thân, nên ông quyết tâm thực hiện tâm nguyện cuối đời của mình, là xây dựng một công trình lăng mộ, đền đài để lại cho muôn đời sau.
Để xây dựng lăng mộ này, ông đã phải mất hàng chục năm tham khảo, học hỏi, và chi phí tới cả tỷ đồng thuê các kiến trúc sư người Pháp thiết kế. Theo thiết kế ban đầu, lăng mộ sẽ cao 51m, để người bên kia sông Hồng vẫn nhìn thấy lăng mộ, tuy nhiên, do nền đất yếu, công trình lại quá nặng, lún sâu cả mét, nên phải rút ngắn độ cao, rút bớt nhiều hạng mục.
Công trình lăng mộ này không những thể hiện sự giàu có về tiền bạc, mà còn thể hiện sự giàu có về tâm đức của người con làng Mẹo với tổ tiên (nhưng lãng phí so với xã hội chung), với tổ nghề và với vị thành hoàng của cả làng.

Một nữ sinh tổng kết số tiền mùng tuổi đầu xuân năm mới
Học sinh Thái  Bình vác siêu Motor đi học Đại học (Mỗi con xe gần 1 tỷ)

Chào anh em đi lấy chồng!


Thời gian trôi đi nhanh quá, thấm thoát mười đã gần 12 năm kể từ ngày em là vợ anh, con chúng ta đã tròn 10 tuổi. Thời gian nếu được sống cùng nhau có lẽ chúng ta sẽ có một gia đình hạnh phúc.
Anh à, nhiều lúc em hỏi tại sao mọi chuyện xảy ra với mẹ con em, đã sáu lần sinh nhật của con không có anh, nhìn con càng ngày càng lớn em lại thấy tội. Từ khi con biết cảm nhận tình cảm, bố nó không còn để chia sẻ. Có lẽ trong lòng nó cũng buồn và tủi thân lắm. Em luôn cố gắng làm mọi chuyện, vì em muốn con bỏ qua mặc cảm có người cha tội lỗi. Em muốn con học hành đầy đủ cho bằng người ta, muốn con sau này biết suy nghĩ để lớn lên làm người có ích cho xã hội.

Em đã phấn đấu được kết nạp Đảng, cố gắng từng ngày để con được đầy đủ. Cũng thật khó cho em vì một thân một mình nuôi con, mọi chuyện xảy ra gần 6 năm nhưng đối với em luôn ám ảnh như mới hôm qua. Em chỉ viết lên những dòng chữ này không mong gì ở anh, chỉ xin anh hãy hiểu cho em vì thời gian qua gia đình em xảy ra quá nhiều đau buồn.

Em trai ra đi khi tuổi còn quá trẻ, mọi tổn thương lại về bên bố mẹ, anh em của em. Nỗi đau trong em quá lớn, em phải chứng kiến, chấp nhận những nỗi đau mà cả đời này là con người không ai muốn nhận. Mỗi khi anh điện thoại hỏi thăm bố em, anh lại nói bố nạp cho anh 200 nghìn tiền điện thoại. Bố mẹ già rồi, bệnh đau, tiền đâu ra? Sao anh không nghĩ khi sống nhờ vào bố mẹ quá nhiều mà không hề mang lại một niềm vui?

Bố mẹ đã tha thứ từ ngày anh ăn chơi trác táng, tiền bạc công ty anh mang đi hết, khi chia cổ phần bố không được đồng nào. Thậm chí lương của bố họ không trả, bố nghỉ việc, mang tiếng có đứa con rể như anh. Anh toàn làm tai tiếng cho gia đình em.

Giờ đây mọi chuyện đã xảy ra, cả cuộc đời này em và anh không thể đi chung trên một con đường mà khi xưa em đã chọn, anh hiểu rằng mọi chuyện em đang phải gánh chịu, em rất cần một sự chia sẻ. Em nhớ khi còn bên anh, những lúc cãi vã vì anh hay đi chơi về muộn anh đã nói với em "Tao đi cho mày nuôi con một mình”, giờ em đã cảm nhận được câu nói đó.

Sống với anh em luôn lo sợ từng ngày vì hạnh phúc của chúng ta không được vun đắp. Ngày này qua ngày khác, anh đi chơi khóa điện thoại không về, em giận quá dọn về bố mẹ ở, từ đó mình bắt đầu ly thân. Anh lui tới thăm con cũng là lúc bố mẹ cảm thương tình cảm cha con của anh, khuyên em quay lại. Bố mẹ gọi hai đứa và khuyên bảo cho chúng ta mượn đất, mượn tiền làm nhà.

Anh đã xin lỗi, hứa hẹn rất nhiều. Em cũng bắt đầu hy vọng, tin tưởng anh hơn, cứ tưởng hạnh phúc lại trở về khi mình bắt đầu xây nhà, về ở chung được hai tháng thì anh bị bắt vì buôn bán ma túy. Em quá bất ngờ, mọi hy vọng sụp đổ. Bản án của anh với 17 năm trời dài đằng đẵng.

Gần 6 năm không có anh, em cũng không có ý nghĩ sau này anh ra em sẽ về sống cùng, em đã mất hết lòng tin. Em ly hôn để chúng ta được giải thoát cho nhau, em cũng không có suy nghĩ mình sẽ lấy chồng nữa, cuộc sống cứ như muốn thử thách. Em đã gặp anh ấy, lúc đầu chỉ là tình cảm anh em, bạn bè. Anh ấy đã nói luôn yêu thương mẹ con em, lời nói đó không làm em suy nghĩ.

Rồi những tháng ngày anh ấy lui tới đưa đón con đi học, chăm sóc mỗi khi nó bệnh, mọi chuyện trong gia đình em đều được chia sẻ, em cũng cảm nhận được đâu là tình cảm anh ấy dành cho em. Những lúc con bệnh phải đi bệnh viện, anh ấy sẵn sàng nghỉ làm, những buổi tối học thêm anh ấy luôn đưa đón không ngại mưa gió, rồi nó đi chơi thả diều, coi phim.

Nó rất vui, nhìn như cha con vậy. Gần ba năm trời anh ấy luôn đi bên mẹ con em. Giờ đây suy nghĩ em đã thay đổi, em sẽ chấp nhận làm vợ người ta. Không giàu có, không đẹp trai nhưng em tìm được ở con người họ, sự chia sẻ chân thành. Anh ấy là con út trong gia đình có ba anh em, năm nay 37 tuổi, chưa có gia đình, tốt nghiệp đại học.

Gia đình họ đều biết hoàn cảnh của em, mọi người chấp nhận, bên gia đình họ đòi cưới. Em không muốn, có cưới mà không sống được với nhau cũng không có ý nghĩa gì. Có lẽ qua năm tới em sẽ đi đăng ký kết hôn, hai bên gia đình nói chuyện rồi về sống chung, như vậy em thấy tốt rồi.

Cuộc sống mẹ con em sắp tới lại thay đổi, chỉ mong anh hãy cư xử tốt hơn với em, coi em như một người bạn. Mọi chuyện rồi sẽ trôi theo thời gian, anh sẽ có ai đó để yêu thương chia sẻ. Cuộc sống em bắt đầu lật sang trang mới với hy vọng anh sẽ ủng hộ em và mang đến tư tưởng suy nghĩ tốt về em hơn. Em không muốn anh làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của em sau này nữa, có lẽ anh hiểu em hơn ai hết. Hãy chúc mừng em anh nhé!
Em cũng chúc anh vui vẻ, cải tạo tốt để sau này ra có được cuộc sống tốt hơn! Chào anh.
An
toán cao cấp

Xin lỗi em lần cuối


Em đừng ghen tỵ với hạnh phúc của người ta, đừng ghen tỵ với niềm vui chính em đã đánh mất, đừng ghen tỵ vì một phần của em sẽ thuộc về người khác. Em không xấu xa, nhưng tham lam, ảo mộng, ích kỷ, muốn tốt đẹp là của riêng mình, điều này thật khó và quá sức anh rồi.

Hà Nội mùa hoa phượng đỏ thắm cũng là mùa chia ly những kỷ niệm học trò, còn ta thời đó đã qua nên thả mặc hồn mình theo gió phiêu du. Màn đêm buông xuống, nhấn chìm mọi vật bằng một màu đen tối, mịt mờ. Không gian tĩnh lặng đến lạnh người. Ký ức ùa về như cuốn noithatminhphat.vn phim quay chậm đưa ta về với ngày xưa, ở đó có hai người và tình yêu còn dang dở đầy tội lỗi.

Hơn 5 năm trôi qua, làm bạn, người yêu, quan tâm, động viên, chia sẻ tất cả ngọt bùi đắng cay trong cuộc sống, cứ ngỡ như một gia đình, cuối cùng lại là những người bạn. Em có nhớ lần đầu anh đón em trên con phố nhỏ thân quen, lúc đó em đã lặng nhìn bóng dáng anh cao gầy? Em cười đầy hạnh phúc, thân hình nhỏ bé gầy guộc vì vất vả, cuộc sống của em vẫn nằm trong anh.

Càng ngày anh càng thương yêu em nhiều hơn, những lần tranh cãi, những lời động viên, bên em bất cứ khi nào em cần một cách vô điều kiện. Còn em mải miết nhìn về quá khứ mệt nhoài, hằn trong tim, quá khứ không thuộc về em. Em vô tâm, vô tình làm trái tim anh tổn thương. Anh buồn, lặng lẽ nhìn em bước đi. Anh vẫn bên em và gom tất cả mọi sự thiệt thòi về mình như một điều hiển nhiên.

Anh đã nói: “Tình cảm là cho đi mà không cần nhận lại”. Em mỉm cười khóe mắt cay cay. Ngày tháng qua đi, em không đủ can đảm để nắm lấy hạnh phúc của mình, em sợ đó không phải là của em hay sợ chính mình bị tổn thương lần nữa. Em ích kỷ, anh lại quá cảm thông, cứ như thế bỏ qua bao cơ hội dành cho nhau.

Em chạy, anh đuổi theo, em dừng lại, anh đứng xa lặng nhìn. Em mải miết chạy, anh bỏ cuộc sau lưng, biến mất trong sự ngỡ ngàng. Em bơ vơ, hụt hẫng, ngoảnh mặt lại không còn anh phía sau. Em lạc lõng giữa dòng người qua lại, giữa thế giới chẳng phải của em. Em hận anh, hận cái kiểu thích thì quan tâm quá mức, hết thích thì lạnh lùng làm ngơ.

Trò đời thật trớ trêu, số phận đẩy ta xa rời nhau, rồi ngồi đây gặp mặt làm ngơ. Anh vẫn ở bên em để mỗi khi cần chia sẻ, đó là điều em vẫn được nhận từ anh. Anh luôn nghiêng bờ vai cho em ngả vào, chỉ mong em có khuôn mặt hồn nhiên, không còn nụ cười buồn. Mắt em đừng ướt lệ, tim không đau thắt, môi mỉm cười chúc hạnh phúc cho anh.

Anh lùi dần đi về phía khuất của riêng mình, phía anh thường đứng dõi theo em để cảm nhận cảm giác của anh bao ngày qua. Anh tìm được lại những gì đã đánh mất, còn em mất đi một phần vĩnh viễn.

Em đừng ghen tỵ với hạnh phúc của người ta, đừng ghen tỵ với niềm vui mà chính em đã đánh mất, ghen tỵ vì một phần của em sẽ thuộc về người khác. Em không xấu xa, nhưng tham lam, ảo mộng, ích kỷ, muốn tốt đẹp là của riêng mình, điều này thật khó và quá sức anh rồi. Em thật ngốc! Ngốc khi không nhận ra tình cảm của anh chân thành sâu đậm. Bấy lâu nay em vô tình vứt bỏ, ngốc khi anh dừng lại em cũng dừng lại đứng im, để sau này em ngồi nhìn kỷ niệm. Xin lỗi em lời cuối.